review truyện 50 sắc thái

50 Sắc Thái. 8.5/10. 207444. Tác giả: E.L.James. Thể loại: Truyện Khác. Nguồn: Internet. Trạng thái: FULL. Đôi tình nhân trẻ Christian Grey - một triệu phú trẻ thành đạt, đứng đầu một tập đoàn kinh doanh đa quốc gia khổng lồ nhưng. có cuộc sống bí hiểm và Anastasia Steele. Đánh giá: 7.6/10 từ 281 lượt. Truyện 50 Sắc Thái - Fifty Shades of Grey của tác giả E.L.James là bộ tiểu thuyết kinh điển mang đến cái nhìn chân thực nhất về cuộc sống thường ngày cũng như những sinh hoạt gần gũi nhất của con người. Đó là lối sống sinh hoạt của những 14. Nắm Tắt Phim 50 sắc đẹp Thái Đen nhận xét . Tác giả: reviewtomtat.com Xếp hạng: 2 ⭐ ( 60915 lượt review ) Xếp hạng cao nhất: 5 ⭐ Xếp hạng thấp nhất: 1 ⭐ Tóm tắt: nội dung bài viết về bắt Tắt Phim 50 nhan sắc Thái Đen review Khớp với công dụng tìm kiếm: nắm Tắt Phim 50 sắc đẹp Thái Đen review. 50 Sắc Thái (Fifty Shades) - là cỗ đái tngày tiết cha tập ở trong nhà văn tín đồ Anh E.L.James được xuất phiên bản lần đầu năm 2011 cùng gần như là ngay lập tức mau lẹ trèo lên hạng nhất của tất cả các bảng xếp hạng sách hút khách trên khắp quả đât, từ bỏ bảng xếp hạng của Thành Phố New York Times 50 Sắc Thái - Fifty Shades of Grey. 7.5/10. 53.9K. Tác giả: E. L. James. Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Sắc. Nguồn: Trạng thái: Full. Truyện 50 Sắc Thái - Fifty Shades of Grey của tác giả E.L.James là bộ tiểu thuyết kinh điển mang đến cái nhìn chân thực nhất về cuộc sống thường ngày Bạn đang xem: Nội dung truyện 50 sắc thái. Review Năm mươi nhan sắc thái. Bộ đái thuyết ở trong phòng văn E. L. James khai thác từ một chủ thể đã thừa cũ và chưa tính nhiều cốt truyện trong truyện. Cỗ sách vẫn còn nhiều hạt sạn, tuy vậy "Năm mươi dung nhan thái" vẫn là Vay Tiền Nhanh Iphone. 50 Sắc Thái Trọn bộ 3 tập – E. L. James Link tải PDF MOBI EPUB AZW3 Lưu ý Truyện có yếu tố 18+ Bạo lực tình dục, độc giả cân nhắc trước khi đọc 50 Sắc Thái Fifty Shades – là bộ tiểu thuyết ba tập của nhà văn người Anh được xuất bản lần đầu năm 2011 và gần như ngay lập tức leo lên hạng nhất của tất cả các bảng xếp hạng sách bán chạy trên khắp thế giới, từ bảng xếp hạng của New York Times, Amazon,… đến giải thưởng National Book Award danh giá của nước Anh. Với hơn 60 triệu bản bán ra trên khắp thế giới tính đến tháng 12/2012, 50 Sắc Thái còn được bán bản quyền dịch tới 37 quốc gia. Bản quyền tiếng Việt của 50 Sắc Thái được Alpha Books đấu giá thành công, dịch và xuất bản trong tháng Giêng 2013. Điểm nổi bật của bộ sách nằm ở những tình tiết mô tả đầy chân thực về sinh hoạt riêng tư của đôi tình nhân trẻ Christian Grey – một triệu phú trẻ thành đạt, đứng đầu một tập đoàn kinh doanh đa quốc gia khổng lồ nhưng có cuộc sống bí hiểm và Anastasia Steele – cô nữ sinh hai mươi hai tuổi đầy trong sáng nhưng còn thiếu kinh nghiệm trường đời. Độc giả sẽ được tham gia vào một hành trình khám phá tâm hồn đầy đau khổ của Grey với nhiều cảnh tình dục, sự đen tối và những cảnh “tra tấn” thể xác như nô lệ. Anh luôn bị dằn vặt bởi con quỷ trong sâu thẳm phần người và khát vọng kiểm soát mọi thứ trong cuộc đời mình. Khi đôi tình nhân đắm chìm trong những khát khao sâu thẳm thì mọi đam mê nhục dục bản năng nhất được thỏa mãn. Lối hành văn đó có thể sẽ khiến nhiều độc giả sốc nhưng đã đụng chạm tới những ngóc ngách sâu thẳm nhất, khao khát nhất mà chúng ta thường đau khổ che đậy. Chính sự dũng cảm đó đã mang đến thành công cho bộ sách và triệu triệu phụ nữ trên khắp thế giới truyền tay nhau, coi chúng như “một liều thuốc kỳ diệu cho những cuộc hôn nhân bên bờ băng giá.” Tình cờ thực hiện cuộc phỏng vấn chàng doanh nhân trẻ thành đạt Christan Grey cho tờ tạp chí của trường, cô nữ sinh văn học Anastasia Steele ngay từ buổi gặp đầu tiên đã bị vẻ bí ẩn của anh cuốn hút. Ana ngây thơ trong sáng đã khộng thể gạt bỏ được ý nghĩ cô muốn người đàn ông này, còn Grey cũng không thể nào cưỡng lại được vẻ đẹp giản dị, thông minh và tinh thần độc lập của Ana, rồi đến lượt Grey thừa nhận rằng anh cũng muốn cô ấy – theo cách riêng. Đôi tình nhân đã cuốn mình vào những đam mê thể xác nóng bỏng và táo bạo. Và khi đó cũng chính là lúc Ana khám phá ra những ham muốn sâu thẳm ẩn giấu bên trong con người cô, cũng như Christan Grey. Mối quan hệ của họ có thể vượt qua được sự đam mê thể xác? Ana liệu có nhận ra cô đang sống buông thả với chính mình? Gợi tình, thú vị và thực sự xúc động 50 sắc thái là câu chuyện ám ảnh bạn, chiếm hữu bạn và có thể sẽ ở lại với bạn mãi mãi. … Bạn có thể giúp đỡ chúng tôi cập nhật tóm tắt hoặc viết bài review tại đây Mua Sách Giấy Tiki Mua Sách Giấy Fahasa 473 Total Views, 1 Views Today Tại sao Năm mươi sắc thái – bộ tiểu thuyết tình dục dành cho nữ giới lại trở thành best-seller phá vỡ bao nhiêu kỷ lục? Đây cũng là cuốn sách đứng đầu các bảng xếp hạng của New York Times và Amazon nhiều tuần liền. ContentsReview Năm mươi sắc tháiTác giả Năm mươi sắc tháiGiới thiệu về Năm mươi sắc tháiCảm nhận về Năm mươi sắc tháiVideo review tiểu thuyết Năm mươi sắc thái – E. L. JamesNăm mươi sắc thái PDFMua tiểu thuyết Năm mươi sắc tháiReview Năm mươi sắc thái Bộ tiểu thuyết của nhà văn E. L. James khai thác từ một chủ đề đã quá cũ và chưa kể nhiều tình tiết trong truyện. Bộ sách vẫn còn nhiều hạt sạn, thế nhưng “Năm mươi sắc thái” vẫn là một quyển sách khá thành công và nổi tiếng. Cõ lẽ lý do lớn nhất là cuốn sách đánh thức được ham muốn tình dục ẩn sâu trong mỗi người phụ nữ. Những người đàn ông khi cần khơi gợi ham muốn đều tìm đến những bộ phim hoặc tranh ảnh gợi dục một cách dễ dàng. Nhưng phụ nữ thì không, họ tìm thấy điều đó ở những trang sách. Chắc cũng bởi họ là loài được trời phú khả năng tưởng tượng vô bờ bến. Họ thích tự vẽ ra cho chính mình khung cảnh khiến họ cảm thấy thỏa mãn. Và “Năm mươi sắc thái” là cuốn tiểu thuyết đã làm được điều đó. Tác giả Năm mươi sắc thái Nhà văn E. L. James sinh năm 1963 có tên thật là Erika Leonard. Cô lớn lên tại Buckinghamshire nằm tại trung tâm nước Anh. Thời niên thiếu, Erika đã được vào Khoa Sử của Đại học Tổng hợp Kent nổi tiếng. Đến khi tốt nghiệp, cô đã vào làm trong ngành truyền hình. Mãi đến tháng 1 năm 2009 cô mới bắt đầu viết tác phẩm đầu tiên nhưng theo dạng fanfiction dành cho tuổi mới lớn. Với nickname “Snowqueens Icedragon” cùng trang sáng tác của cô đã được công bố trên website của fanfic hâm mộ nhan đề Master of the Universe. Giới thiệu về Năm mươi sắc thái Về Năm mươi sắc thái là bộ tiểu thuyết gồm ba phần Xám, Đen và Tự do. Nội dung chủ yếu xoay quanh đời sống, nội tâm và cả ham muốn tình dục của hai nhân vật Anna Steele và Christian Grey. Mô típ quen thuộc của phần lớn các câu chuyện dễ đi vào lòng người là hai nhân vật chính. Cô gái là một người vô-cùng-bình-thường còn nam chính thì hoàn toàn ngược lại đẹp trai, giàu có, tài năng xuất chúng và thành công từ khi còn rất trẻ. Họ gặp nhau tình cờ và đến với nhau vì ngay từ lần gặp đầu tiên ấy. Vẻ nóng bỏng của cơ thể Anna đã khiến Christian không thể cưỡng lại. Mọi chuyện cũng không hề dễ dàng với Anna bởi mối quan hệ mà cô đang và sẽ gắn kết với Chris là một hợp đồng tình dục, thậm chí là bạo dâm. Trong khi đó, Anna là một cô gái trong trắng tinh khôi. Mỗi khung cảnh trong truyện đều dẫn dắt khéo léo đến những cảnh giường chiếu ái ân của hai nhân vật chính. Mặc dù “50 sắc thái” là một tác phẩm tình dục chính hiệu nhưng hầu các đoạn miêu tả cảnh nóng đều rất “sạch sẽ”, mạnh mẽ và hết sức lôi cuốn. Nó khiến mỗi người đọc chìm vào thế giới của riêng mình, đặc biệt là nữ giới – những người từ trước tới nay luôn ngại thể hiện quan điểm về tình dục. Ở đó, người ta có thể thấy được chính mình, một cô gái Anna dịu dàng chưa từng có cảm xúc hay kinh nghiệm về tình dục, đôi khi thấy xấu hổ về cảm xúc của bản thân mình và mối quan hệ với Christian. Đôi lúc người đọc lại thấy thăng hoa với từng cung bậc cảm xúc cuồng nhiệt cùng với hai nhân vật. Đối với Anna, tình dục diễn ra quá nhanh, tình yêu thì đi quá chậm. Thoạt đầu truyện, hầu như người đọc cảm thấy bát công và ganh tỵ với Anna vì cô đợt nhiên có tất cả những gì mà một người phụ nữ đang tìm kiếm. Đó là lọt vào tầm ngắm của một chàng tỷ phú trẻ, vừa đẹp trai, giàu có. Nhưng rồi cái gì cũng có sự đánh đổi, người đọc cũng nhận ra rằng Anna bước vào cuộc chơi của Christian ngây thơ như thế nào thì khi bước ra, cô đã phải gồng mình chịu đựng những tổn thương cho riêng mình. Để rồi, sau bao nhiêu lần nồng nhiệt ái ân, họ vẫn mãi mãi chỉ là người tình của nhau. Và rồi sau sự dằn vặt, Anna quyết định bỏ đi…. Cảm nhận về Năm mươi sắc thái “Năm mươi sắc thái” có thể không phải là tác phẩm quá xuất sắc nhưng nó nhắc nhở chúng ta về một phần rất con người, với những khát khao mãnh liệt nhất. Dù rằng là nam hay nữ chúng ta đều luôn khát khao khám phá giới hạn tình dục. Tuy nhiên cũng nên nhớ rằng, điều đó chỉ có ý nghĩa khi đi nó song hành với tình yêu. Video review tiểu thuyết Năm mươi sắc thái – E. L. James Năm mươi sắc thái PDF Để nhận được toàn bộ e-book về “50 sắc thái” hãy click vào đây! Mua tiểu thuyết Năm mươi sắc thái Với mã giảm giá của Kệ sách Online chắc chắn bạn sẽ có trên tay cuốn sách với một mức giá vô cùng hấp dẫn. Không biết mọi người ai đã đọc truyện này chưa hay chỉ mới xem phim, sau đây là cảm nhận của mình về bộ truyện này. Trước hết về Về Năm mươi sắc thái là bộ tiểu thuyết gồm ba phần Xám, Đen và Tự do. Nội dung chủ yếu xoay quanh đời sống, nội tâm và cả ham muốn tình dục của hai nhân vật Anna Steele và Christian Grey. Mô típ quen thuộc của phần lớn các câu chuyện dễ đi vào lòng người là hai nhân vật chính. Cô gái là một người vô-cùng-bình-thường còn nam chính thì hoàn toàn ngược lại Đẹp trai, giàu có, tài năng xuất chúng và thành công từ khi còn rất trẻ. Họ gặp nhau tình cờ và đến với nhau vì ngay từ lần gặp đầu tiên ấy. Nếu bạn nghĩ đây là một bộ truyện về tình dục đơn thuần thì bạn đã lầm. Không thể phủ nhận, xuyên suốt bộ truyện, tác giả đã dùng câu chữ đưa chúng ta tới những cảnh giường chiếu mà nó thật tới nổi mình tin nhiều bạn phải nuốt bọt khi đọc mình cũng vậy. Và có lẻ nó cũng là một trong những nguyên nhân chính khiến bộ truyện này nổi tiếng đến vậy. Nhưng sau những trường đoạn giường chiếu của Anna Steele và Christian Grey chúng ta cũng dần khám phá ra những khía cạnh khác của các nhân vật. Một Anna Steele "gái ngoan" hiền lành nhưng sâu bên trong đó là cảm súc tình dục mảnh liệt tất nhiên là với người cô yêu. Một Christian Grey đẹp trai, giàu có đúng gu của các nàng, nhưng mấy ai biết rằng bên trong con người hào nhoáng đó là những khao khát tình dục mà khi nghe ít được ai đồng tình, là những quá khứ chôn dấu mà Anh không muốn cho ai biết. Mổi phần truyện, như miêu tả quá trình yêu đương của gần như mọi cặp đôi phương Tây khác. Grey bị thu hút bởi vẻ ngoài bốc lửa của Cô, Anna bị thu hút bởi sự lịch lảm của Grey. Họ gặp nhau lao vào nhau, bước vào chuyến phiêu lưu tình dục mà cả hai chấp nhận. Tình yêu đâu chỉ có tình dục, đi theo những phần truyện tiếp theo Anna dần tìm hiểu sâu hơn vào người mình yêu Grey, khám phá những góc tối của nhau, dần dà họ cảm thông cho nhau, tha thứ cho những khuyết điểm của nhau và yêu nhau nhiều hơn. Với 50 sắc thái chúng ta hiểu được rằng tình yêu không chỉ có tình dục và cũng ngược lại tình yêu mà không có tình dục thì cũng không được. Hay như bao người vẫn nói "Tình yêu mà không có tình dục thì chỉ là tình đồng chí" ^^. Nếu bạn là một cô gái muốn đọc bộ truyện này thì hãy chuẩn bị tinh thần cho những trường đoạn giường chiếu nóng đến "bỏng sách" của truyện, còn những chàng trai thì biết đâu đó bạn hiểu hơn về cô gái mình yêu. Cảm ơn bạn đã đọc review của mình! review truyện Đánh giá từ 293 lượtTruyện 50 Sắc Thái - Fifty Shades of Grey của tác giả là bộ tiểu thuyết kinh điển mang đến cái nhìn chân thực nhất về cuộc sống thường ngày cũng như những sinh hoạt gần gũi nhất của con người. Đó là lối sống sinh hoạt của những cặp đôi trẻ, những con người giàu có và thành đạt nhưng lại có xu hướng tình dục lệch lạc – điển hình là nhân vật Christian Grey. Anastasia Steele – cô nữ sinh đồng thời là thư ký mới của anh. Họ có những tình cảm vượt quá giới hạn của những con người bình thường… Or you want a quick look Review Năm mươi sắc tháiTại sao Năm mươi sắc thái - bộ tiểu thuyết tình dục dành cho nữ giới lại trở thành best-seller phá vỡ bao nhiêu kỷ lục? Đây cũng là cuốn sách đứng đầu các bảng xếp hạng của New York Times và Amazon nhiều tuần liền. Review Năm mươi sắc thái Bộ tiểu thuyết của nhà văn E. L. James khai thác từ một chủ đề đã quá cũ và chưa kể nhiều tình tiết trong truyện. Bộ sách vẫn còn nhiều hạt sạn, thế nhưng “Năm mươi sắc thái” vẫn là một quyển sách khá thành công và nổi tiếng. Cõ lẽ lý do lớn nhất là cuốn sách đánh thức được ham muốn tình dục ẩn sâu trong mỗi người phụ nữ. Những người đàn ông khi cần khơi gợi ham muốn đều tìm đến những bộ phim hoặc tranh ảnh gợi dục một cách dễ dàng. Nhưng phụ nữ thì không, họ tìm thấy điều đó ở những trang sách. Chắc cũng bởi họ là loài được trời phú khả năng tưởng tượng vô bờ bến. Họ thích tự vẽ ra cho chính mình khung cảnh khiến họ cảm thấy thỏa mãn. Và “Năm mươi sắc thái” là cuốn tiểu thuyết đã làm được điều đó. Tác giả Năm mươi sắc thái Nhà văn E. L. James sinh năm 1963 có tên thật là Erika Leonard. Cô lớn lên tại Buckinghamshire nằm tại trung tâm nước Anh. Thời niên thiếu, Erika đã được vào Khoa Sử của Đại học Tổng hợp Kent nổi tiếng. Đến khi tốt nghiệp, cô đã vào làm trong ngành truyền hình. Mãi đến tháng 1 năm 2009 cô mới bắt đầu viết tác phẩm đầu tiên nhưng theo dạng fanfiction dành cho tuổi mới lớn. Với nickname “Snowqueens Icedragon” cùng trang sáng tác của cô đã được công bố trên website của fanfic hâm mộ nhan đề Master of the Universe. Giới thiệu về Năm mươi sắc thái Về Năm mươi sắc thái là bộ tiểu thuyết gồm ba phần Xám, Đen và Tự do. Nội dung chủ yếu xoay quanh đời sống, nội tâm và cả ham muốn tình dục của hai nhân vật Anna Steele và Christian Grey. Mô típ quen thuộc của phần lớn các câu chuyện dễ đi vào lòng người là hai nhân vật chính. Cô gái là một người vô-cùng-bình-thường còn nam chính thì hoàn toàn ngược lại đẹp trai, giàu có, tài năng xuất chúng và thành công từ khi còn rất trẻ. Họ gặp nhau tình cờ và đến với nhau vì ngay từ lần gặp đầu tiên ấy. Vẻ nóng bỏng của cơ thể Anna đã khiến Christian không thể cưỡng lại. Mọi chuyện cũng không hề dễ dàng với Anna bởi mối quan hệ mà cô đang và sẽ gắn kết với Chris là một hợp đồng tình dục, thậm chí là bạo dâm. Trong khi đó, Anna là một cô gái trong trắng tinh khôi. Mỗi khung cảnh trong truyện đều dẫn dắt khéo léo đến những cảnh giường chiếu ái ân của hai nhân vật chính. Mặc dù “50 sắc thái” là một tác phẩm tình dục chính hiệu nhưng hầu các đoạn miêu tả cảnh nóng đều rất “sạch sẽ”, mạnh mẽ và hết sức lôi cuốn. Nó khiến mỗi người đọc chìm vào thế giới của riêng mình, đặc biệt là nữ giới - những người từ trước tới nay luôn ngại thể hiện quan điểm về tình dục. Ở đó, người ta có thể thấy được chính mình, một cô gái Anna dịu dàng chưa từng có cảm xúc hay kinh nghiệm về tình dục, đôi khi thấy xấu hổ về cảm xúc của bản thân mình và mối quan hệ với Christian. Đôi lúc người đọc lại thấy thăng hoa với từng cung bậc cảm xúc cuồng nhiệt cùng với hai nhân vật. Đối với Anna, tình dục diễn ra quá nhanh, tình yêu thì đi quá chậm. Thoạt đầu truyện, hầu như người đọc cảm thấy bát công và ganh tỵ với Anna vì cô đợt nhiên có tất cả những gì mà một người phụ nữ đang tìm kiếm. Đó là lọt vào tầm ngắm của một chàng tỷ phú trẻ, vừa đẹp trai, giàu có. Nhưng rồi cái gì cũng có sự đánh đổi, người đọc cũng nhận ra rằng Anna bước vào cuộc chơi của Christian ngây thơ như thế nào thì khi bước ra, cô đã phải gồng mình chịu đựng những tổn thương cho riêng mình. Để rồi, sau bao nhiêu lần nồng nhiệt ái ân, họ vẫn mãi mãi chỉ là người tình của nhau. Và rồi sau sự dằn vặt, Anna quyết định bỏ đi…. Cảm nhận về Năm mươi sắc thái “Năm mươi sắc thái” có thể không phải là tác phẩm quá xuất sắc nhưng nó nhắc nhở chúng ta về một phần rất con người, với những khát khao mãnh liệt nhất. Dù rằng là nam hay nữ chúng ta đều luôn khát khao khám phá giới hạn tình dục. Tuy nhiên cũng nên nhớ rằng, điều đó chỉ có ý nghĩa khi đi nó song hành với tình yêu. Video review tiểu thuyết Năm mươi sắc thái - E. L. James Năm mươi sắc thái PDF Để nhận được toàn bộ e-book về “50 sắc thái” hãy click vào đây! Mua tiểu thuyết Năm mươi sắc thái Với mã giảm giá của Kệ sách Online chắc chắn bạn sẽ có trên tay cuốn sách với một mức giá vô cùng hấp more articles in the category Mua sắm _Tôi bực dọc càu nhàu với chính mình trong gương. Mớ tóc khốn kiếp – sao không thể vào nếp thế này, cả Katherine Cavanagh nữa, lăn ra ốm đúng hôm nay đẩy tôi vào thế kẹt cứng. Lúc này, đúng ra tôi đang phải ôn thi cuối kỳ, tuần sau thi rồi, thế mà tôi lại đang đứng đây, cố chải cho tóc vào nếp. Mình sẽ làm được. Mình sẽ làm được. Vừa lầm bầm như đọc mật chú, tôi vừa cố thêm một lần nữa chải lại mái tóc rối tung. Bực bội hướng mắt lên kính, tôi thấy một đứa con gái nhợt nhạt, tóc nâu, đôi mắt xanh, to quá khổ so với khuôn mặt, cũng đang trân trân nhìn lại mình. Thua. Đành chọn giải pháp khả dĩ nhất là buộc mái tóc ương bướng thành đuôi ngựa, hy vọng trông mình cũng tương đối tươm và tôi là bạn cùng phòng. Kate chọn đúng hôm nay trong tất cả các ngày để bị cúm và nằm bẹp dúm. Cuộc phỏng vấn với tay trùm siêu công nghiệp nào đó mà cô ấy đã dày công sắp xếp cho tờ báo sinh viên, Kate không thể đi được. Vậy là tôi buộc phải tự nguyện đi thay. Tôi đang chạy nước rút kỳ thi cuối khóa, phải hoàn thành một tiểu luận và đúng ra chiều nay phải ở chỗ làm, thế mà rốt cuộc tôi sắp phải lái xe 165 dặm xuống Seattle để gặp tay CEO lạ hoắc huơ nào đó của Tập đoàn Kinh doanh Cổ phần Grey. Là một doanh nhân có cỡ và hơn nữa, lại là nhà tài trợ lớn cho trường tôi, thời gian của ông ta hẳn nhiên quý báu rồi – chắc chắn là quý hơn của tôi – thế mà ông ta vẫn thu xếp cho Kate một cuộc phỏng vấn. Trên cả tuyệt vời, như Kate từng reo lên. Khỉ gió mấy hoạt động ngoại khóa của nó!Kate đang nằm ỉu xìu trên trường kỷ phòng khách."Ana, tớ xin lỗi. Mất chín tháng tớ mới sắp xếp được buổi phỏng vấn này. Nếu đổi lịch, lại mất thêm sáu tháng nữa, mà lúc đó tụi mình ra trường rồi còn đâu. Tớ là biên tập viên, tớ không thể bỏ qua cơ hội này được. Giúp tớ với nhé."Kate năn nỉ bằng cái giọng viêm họng khào khào. Sao Kate có thể làm được vậy nhỉ? Ngay cả khi ốm, trông Kate vẫn cứ yểu điệu và rạng rỡ, mái tóc hung vẫn ngay nếp và cho dù đang sưng đỏ, giàn giụa nước mắt, đôi mắt xanh biếc của Kate vẫn sáng long lanh. Tôi cố nuốt cho trôi sự nhiệt tình đầy miễn cưỡng của mình."Biết rồi, tớ đi đây, Kate. Cậu vào giường đi. Cậu muốn uống NyQuil hay Tylenol?""Cho tớ NyQuil. Đây là danh sách câu hỏi và máy ghi âm. Chỉ cần nhấn ghi âm ở đây. Ghi chú nữa nhé, tớ sẽ cần cả ghi chú nữa.""Tớ có biết gì về ông ta đâu." Tôi nhấm nhẳng, càng giấu càng lộ ra sự khổ sở đang dấy lên trong lòng."Có danh sách câu hỏi mà, không sao đâu. Đi nào. Đường xa đấy. Tớ không muốn cậu đến trễ đâu.""Được rồi, tớ đi đây. Trở lên giường đi. Tớ nấu súp rồi đấy, khi nào ăn cậu hâm nóng lên nhé." Tôi nhìn Kate trìu mến. Chỉ có cậu mới khiến tớ làm việc này đấy nhé, Kate."Ừ, tớ biết rồi. Chúc may mắn. Và cảm ơn nữa Ana, vẫn như mọi lần, cậu là ân nhân cứu mạng tớ."Xốc ba lô lên vai, tôi nặn ra một nụ cười với Kate rồi ra khỏi cửa, đi về phía chiếc xe. Không thể tin là cuối cùng Kate lại có thể thuyết phục tôi làm việc này. Thật ra, cô ấy có thể thuyết phục bất cứ ai làm việc gì. Kate sẽ là một phóng viên xuất sắc. Cô ấy nói năng lưu loát, mạnh mẽ, đầy thuyết phục, sẵn sàng tranh luận, xinh đẹp – và hơn hết, cô ấy là bạn thân, rất thân của thông thoáng khi tôi bắt đầu đi từ Vancouver, Washington ra cao tốc Liên bang số 5. Vẫn còn sớm và đến hai giờ chiều nay, cái hẹn ở Seattle mới bắt đầu. May nhờ Kate cho mượn chiếc Mercedes CLK thể thao chứ nàng Wanda, chiếc VW Beetle cũ của tôi, đến kịp giờ là may. Đi với Merc quả là thú vị, đạp chân ga và lướt băng băng qua những dặm đến của tôi là trụ sở chính tập đoàn quốc tế của ngài Grey. Đó là một cao ốc đồ sộ, hai mươi tầng toàn kính và thép, quả là óc tưởng tượng siêu thực tế của kiến trúc sư, trước cửa chính cũng ốp kính là chữ "TÒA NHÀ GREY" khắc sắc sảo trên thép. Tôi đến nơi lúc hai giờ thiếu mười lăm, nhẹ nhõm đã đúng giờ và lọt vào một đại sảnh đồ sộ, toàn sa thạch trắng, kính và sau chiếc bàn, cũng thuần sa thạch, một phụ nữ trẻ tóc vàng, quyến rũ và khá đỏm dáng, mỉm cười niềm nở. Tôi chưa từng thấy chiếc áo khoác sẫm màu nào tinh tươm đến mực ấy phối với sơ mi trắng. Cô ta cực kỳ chỉn chu."Tôi đến gặp ngài Grey thay cho Katherine Kavanagh, tôi là Anastasia Steele.""Chị vui lòng đợi giây lát."Cô khẽ nhướng mày, còn tôi, ngượng ngập đứng trước mặt. Tôi bắt đầu ước gì mình đã mượn chiếc áo nỉ lịch sự của Kate thay vì chọn chiếc áo khoác xanh hải quân thế này! Phải cố lắm tôi mới mặc được chiếc váy duy nhất, đôi bốt cao cổ màu nâu rất bền và áo khoác len xanh. Tôi cho đó là một bộ khá lịch sự. Tôi đưa tay vuốt lại lọn tóc lòa xòa bên tai, gắng tỏ ra rằng cô gái kia không hề làm mình bối rối."Cuộc hẹn của cô Kavanagh đã được sắp xếp xong. Chị vui lòng ký tên vào đây. Thang máy cuối cùng phía tay phải, mời nhấn tầng hai mươi." Cô ấy mỉm cười nhẹ nhàng, rõ ràng rất hài lòng, trong khi tôi ký trao cho tôi tấm thẻ đeo đóng chữ "Khách mời". Tôi không thể tắt nụ cười xã giao. Tôi chẳng hợp với những chỗ này chút nào. Chẳng có gì thay đổi. Tôi nén tiếng thở dài. Cảm ơn cô tiếp tân, tôi đi qua hai anh chàng bảo vệ đồng phục đen, ăn mặc trăm lần lịch sự hơn tôi, và bước vào thang máy đưa tôi lên tầng hai mươi với với tốc độ kinh ngạc. Cánh cửa trượt mở ra, tôi lại đối diện với một đại sảnh khác – cũng toàn kính, toàn thép và toàn sa thạch trắng. Lại một cô tiếp tân khác, tóc vàng, sau chiếc bàn sa thạch, trang phục hai màu đen trắng hoàn hảo, đứng lên chào."Cô Steele, xin mời ngồi đợi ở đây." Cô hướng tay sang khu vực ghế ngồi bọc da sau những chiếc ghế chờ trắng là một gian phòng họp rộng thênh thang, tường bằng kính, chiếc bàn họp bằng gỗ sẫm màu cũng to thênh thang, xung quanh xếp ít nhất hai mươi chiếc ghế họp đồng bộ. Cửa sổ suốt từ sàn đến trần, từ đây có thể nhìn ngút đến đường chân trời thành phố, lướt trên cả Seattle xuôi đến tận Sound. Ngoạn mục, tôi ngẩn ra mất một lúc. Chao ngồi xuống ghế, rút danh sách câu hỏi ra khỏi ba lô, nhìn lướt qua một lượt, trong bụng rủa thầm Kate chẳng đưa cho mình tiểu sử tóm tắt. Tôi có biết gì về người đàn ông sắp phỏng vấn đâu. Ông ta có thể chín mươi tuổi mà cũng có thể ba mươi. Thiếu thông tin khiến tình trạng càng thêm phức tạp, tôi bồn chồn không thể kiềm chế nổi sự lo lắng. Những cuộc phỏng vấn mặt đối mặt vẫn làm tôi lúng túng, tôi thích thảo luận nhóm hơn, để tôi có thể lẩn vào đâu đó ở cuối phòng. Thật lòng mà nói, tôi vẫn thích nhóm của mình, đọc tiểu thuyết cổ điển Anh và nằm xoài trên ghế thư viện chứ không phải ngồi, căng thẳng trong một tòa lâu đài khổng lồ toàn đá và kính thế tự nhìn lại mình một lượt. Cố lên, Steele. Dựa vào tòa nhà này, tối giản và hiện đại, tôi đoán Grey khoảng bốn mươi tuổi vừa người, rám nắng, tóc sáng màu như nhiều nhân viên khác ở một phụ nữ thanh lịch, tóc vàng, trang phục hoàn hảo bước ra khỏi cánh cửa lớn bên phải. Có chuyện gì với những phụ nữ toàn bích tóc vàng thế này? Cứ như thể cả thị trấn Stepford đều tề tựu về đây. Hít sâu vào một hơi, tôi đứng dậy."Cô Steele?" Người phụ nữ tóc vàng hỏi."Vâng." Tôi hắng giọng. "Vâng." Đúng rồi, phải thế chứ, nghe tự tin hẳn."Ngài Grey sẽ gặp cô trong ít phút nữa. Tôi cất áo khoác giúp cô nhé?""Ồ, vâng." Tôi trút mình ra khỏi chiếc áo khoác."Cô đã yêu cầu nước giải khát chưa ạ?""À, không cần." Trời ạ, hình như Cô Nàng Tóc Vàng Thứ Nhất vừa gặp rắc rối rồi?Cô Nàng Tóc Vàng Thứ Hai ngồi bên bàn cau mày với cô gái trẻ rồi hướng sự chú ý sang tôi."Cô dùng trà, cà phê hay nước?""Cho tôi cốc nước. Cảm ơn." Tôi nhỏ nhẹ."Olivia, một cốc nước mời chị Steele nhé." Giọng cô ta lạnh lùng. Olivia tức tốc bước đi và biến mất sau một cánh cửa ở mặt bên kia tòa nhà."Thành thật xin lỗi, cô Steele, Olivia là nhân viên thực tập mới. Xin mời ngồi. Ngài Grey sẽ xong việc trong năm phút nữa."Olivia trở lại với một cốc nước đá."Xin mời chị.""Cảm ơn."Cô Nàng Tóc Vàng Thứ Hai gõ gót giày rảo bước dọc chiếc bàn rộng, những hồi âm vang vọng từ sàn mặt sa thạch. Cô ngồi xuống, còn cả hai bọn họ tiếp tục công lẽ ngài Grey này chỉ thuê nhân viên tóc vàng. Trong khi tôi đang nghĩ lan man xem chuyện đó có hợp pháp không thì cửa văn phòng bật mở, một người đàn ông gốc Phi với mái tóc xoăn đặc trưng, cao lớn, ăn bận thanh lịch, khá hấp dẫn, vụt bước ra. Đến giờ thì tôi khẳng định là mình đã hoàn toàn chọn nhầm trang ta quay lại nói với cánh cửa."Tuần này golf nhé, Grey?"Tôi không nghe thấy câu trả lời. Ông ta quay nhìn tôi, mỉm cười, khóe mắt đen khẽ nheo lại. Olivia nhảy dựng lên, nhấn gọi thang máy. Cô này có vẻ lúc nào cũng sẵn sàng nhảy dựng lên khỏi chỗ ngồi. Trông cô ta còn căng thẳng hơn cả tôi."Tạm biệt các quý cô." Ông ta vừa nói vừa bước qua cửa thang máy."Cô Steele, ngài Grey sẽ gặp cô ngay. Mời đi theo tôi." Cô Nàng Tóc Vàng Thứ Hai nói. Tôi bấn loạn đứng dậy, cố sức trấn tĩnh thần kinh. Khoác ba lô lên, để ly nước lại, tôi cố bước đến cánh cửa đang hé mở."Không cần gõ cửa đâu, mời cô cứ vào." Cô ta mỉm cười tử đẩy cửa, loạng choạng vấp chân mình và ngã chúi vào lần tồi tệ – tôi và cả cái tính hậu đậu này nữa. Trên lối vào văn phòng của Grey, tôi xuất hiện trong tư thế hai tay và đầu gối chống trên mặt sàn. Chợt một vòng tay nhẹ nhàng, đỡ lấy tôi, dìu đứng dậy. Ngượng chín người, quỷ tha ma bắt cái sự vụng về của tôi. Tôi đành trân mặt ngước nhìn lên. Trời ạ – anh ta trẻ tôi đã đứng lên ngay ngắn, anh ta chìa tay về phía tôi, bàn tay với những ngón thanh thoát"Cô Kavanagh. Tôi là Christian Grey. Cô không sao chứ? Cô ngồi xuống đây nhé?"Quá trẻ – quyến rũ nữa, cực quyến rũ. Anh ta dong dỏng, bộ quần áo màu xám may rất khéo, sơ mi trắng, cà vạt đen, mái tóc màu đồng sẫm và đôi mắt xám nhạt, thăm thẳm kín đáo nhìn tôi. Tôi lạc giọng mất một lúc."Ưm, vâng." Tôi lí nhí. Nếu người đàn ông này ngoài ba mươi, thì tôi không phải là Ana nữa. Vẫn cò trong cơn choáng váng, tôi đưa tay bắt tay anh ta. Khi các ngón chạm nhau, một cơn run bắn kỳ lạ chạy dọc người tôi. Như điện giật. Tôi chớp mắt liên tục, nhịp tim cũng dồn dập như chớp mắt."Cô Kavanagh bị ốm, cô ấy cử tôi đi thay. Hy vọng ngài không phiền, ngài Grey.""Và cô là?"Giọng anh rất ấm, dường như thân thiện nhưng rất khó đoán những gì phía sau cung cách điềm tĩnh ấy. Có thể anh ta quan tâm đến câu trả lời, cũng có thể trên hết, chỉ hỏi vì lịch sự."Anastasia Steele. Tôi học văn học Anh với Kate, ưm, Katherine, ưm, với cô Kavanagh ở WSU Vancouver.""Ra thế." Anh ta đáp tưởng mình vừa thoáng thấy bóng một nụ cười trên khuôn mặt Grey nhưng không chắc."Mời cô ngồi." Anh ta đưa tay mời tôi đến bộ ghế hình L, bọc da phòng quá rộng nếu chỉ cho một người. Một chiếc bàn gỗ sẫm, kiểu dáng hiện đại, sáu người có thể ngồi ăn thoải mái kê trước một khung cửa sổ kịch trần. Một bộ bàn ghế thấp đồng bộ với bộ bàn họp. Mọi thứ còn lại đều trắng, từ trần, sàn đến tường, ngoại trừ một bức tranh lắp ghép ba mươi sáu chiếc, xếp vuông vắn treo trên bức tường phía cửa. Những bức họa tinh tế kỳ lạ – mỗi cái chỉ là một bức tĩnh vật tầm thường, xoàng xĩnh nhưng khi đặt bên nhau, tất cả khớp lại với độ chính xác tuyệt đối như ảnh chụp. Khi phối lại, những bức tranh ấy làm người ta rung động."Của một nghệ sĩ địa phương ấy mà, Trouton." Grey nói khi bắt gặp ánh nhìn của tôi."Tuyệt vời quá. Những vật tầm thường trở nên phi thường." Tôi rụt rè, bị choáng ngợp bởi cả bức tranh lẫn chủ nhân của nó. Anh ta nghiêng đầu nhìn tôi chăm chú."Hoàn toàn đồng ý, cô Steele." Anh ta đáp, giọng rất mỏng và không hiểu vì sao tôi lại cảm thấy mình đỏ hẳn với những bức tranh, phần còn lại của gian phòng lạnh lẽo, tinh tươm và đơn giản. Tôi tự hỏi nếu gian phòng này phản ánh cá tính của thần Adonis, ai sẽ là người đang lún mình duyên dáng trên những chiếc ghế bọc da trắng đối diện tôi kia. Tôi lắc đầu, cố đẩy những ý nghĩ lung tung ra ngoài và tập trung vào những câu hỏi của Kate. Việc tiếp theo tôi làm là bật máy ghi âm nhưng chẳng hiểu sao cả hai lần đều lóng ngóng làm rơi máy xuống bàn. Grey chẳng nói gì, anh ta chỉ kiên nhẫn chờ, ít ra là tôi mong thế bởi càng lúc tôi càng ngượng nghịu và luống cuống. Khi tôi thu hết can đảm để nhìn lên, tôi thấy anh ta đang quan sát mình, một tay bỏ thõng theo người, một tay chống cằm, ngón trỏ dài gác nhẹ lên môi. Tôi đoán anh ta đang cố nén một nụ cười."Xin… xin lỗi." Tôi lắp bắp. "Tôi chưa sử dụng máy bao giờ.""Cứ tự nhiên, cô Steele." Anh đáp."Ngài cho phép tôi ghi âm cuộc nói chuyện nhé?""Sau bao nhiêu phiền phức với cái máy nãy giờ, giờ cô lại xin phép tôi?"Tôi đỏ mặt. Anh ta đang trêu mình? Lạy trời là thế. Tôi chớp mắt nhìn Grey, không biết phải nói gì nữa, có lẽ thấy tội nghiệp cho tôi, anh ta dịu giọng."Tôi không phiền đâu.""Kate, ý tôi là cô Kavanagh, có cho ông biết mục đích sử dụng bài phỏng vấn này rồi chứ?""Vâng. Tôi sẽ trao bằng tốt nghiệp năm nay, bài viết này để đăng trên số báo tốt nghiệp của sinh viên ngành báo chí."Ồ! Tin mới! Tôi tạm bị hút vào suy nghĩ rằng một người nào đó, không lớn hơn mình là mấy – ừm, chỉ hơn chừng sáu tuổi hoặc khoảng đó, ừm, nhưng cực kỳ thành công – sẽ trao bằng tốt nghiệp cho mình. Khẽ cau mày, tôi cố xoay sở để tập trung trở lại công việc."Vâng, tốt quá." Tôi chật vật nuốt nước bọt. "Tôi có vài câu hỏi, thưa ngài Grey." Tôi vuốt lại lọn tóc lòa xòa bên tai."Mời cô."Anh ta đáp, không chút cảm xúc. Anh ta đang cười mình. Hai má tôi nóng bừng lên khi nhận ra điều đó, tôi ngồi thẳng lên, mở rộng vai để cố sao trông mình có vẻ cao lớn và vững chãi. Nhất nút "start" trên máy ghi âm, tôi đang cố tỏ ra thật chuyên nghiệp."Ngài còn khá trẻ để tích lũy được cả một đế chế như thế này. Nhờ đâu ngài có được thành công ấy?Tôi liếc nhìn lên Grey. Nụ cười anh ta vẫn rộng mở nhưng khuôn mặt thoáng vẻ thất vọng."Kinh doanh là vấn đề con người thôi, cô Steele ạ, và tôi rất giỏi đánh giá con người. Tôi biết cách con người phản ứng, biết điều gì làm họ thăng hoa và điều gì không, cái gì gợi cảm hứng cho họ và làm sao để kích thích họ. Tôi thuê những người xuất chúng và chi trả hậu hĩnh." Anh ta ngừng một chút, dừng cái nhìn màu xám vào tôi. "Tôi tin rằng để thành công, dù với bất cứ dự án nào, người ta phải làm chủ được những dự án đó, biết nó tường tận từ trong ra ngoài, thấu hiểu từng chi tiết. Tôi làm việc cật lực, vô cùng cật lực vì điều đó. Tôi đưa ra quyết định dựa trên tính hợp lý và các dữ kiện. Tôi cũng được thiên bẩm bản năng có thể bắt được và nuôi dưỡng những ý tưởng tuyệt vời, những con người tuyệt vời. Điều cốt yếu luôn là những con người tuyệt vời.""Biết đâu chỉ là may mắn."Câu này không có trong giấy của Kate – nhưng anh ta ngạo mạn phát sợ. Đôi mắt Grey lóe lên ánh ngạc nhiên."Tôi không tán đồng chuyện may mắn hay cơ hội đâu, cô Steele. Càng chăm chỉ làm việc, tôi càng có nhiều may mắn. Đó kỳ thực là chuyện chọn đúng người cho đúng nhóm cũng như định hướng năng lượng của họ. Tôi nghĩ đó chính là điều Harvey Firestone nói Sự trưởng thành và phát triển của con người đồng nghĩa với niềm ham muốn tột đỉnh được lãnh đạo’.""Ngài nói nghe như một người bị chứng nghiện kiểm soát." Những từ ấy trôi tuột ra khỏi miệng trước khi tôi kịp tự chủ."Ồ, tôi đang tập kiểm soát mọi thứ, cô Steele."Anh ta đáp, nụ cười không gợn chút hài hước, ánh mắt nhìn điềm tĩnh, không cảm xúc. Tim tôi đập mạnh, mặt lại đỏ lựng sao người đàn ông này lại gây cho mình những tác động đáng sợ thế này? Vẻ ngoài trên mức ưa nhìn chăng? Cái cách đôi mắt anh ta lóe lên khi nhìn tôi? Cách anh ta chống ngón trỏ lên môi dưới? Làm ơn đừng làm thế với tôi nữa."Ngoài ra, quyền lực vĩ đại được khơi dậy bằng cách biết giữ lấy niềm mơ mộng thầm kín rằng mình được sinh ra để kiểm soát mọi thứ." Anh ta nói tiếp, giọng thật nhẹ."Ngài có cảm thấy mình sở hữu một quyền lực vĩ đại?" Chứng nghiện kiểm soát."Bốn mươi ngàn người đang làm thuê cho tôi, cô Steele. Điều đó mang đến cho tôi ý thức trách nhiệm nhất định – quyền lực, nếu cô muốn gọi thế. Nếu bỗng tôi quyết định không thích kinh doanh viễn thông nữa và bán công ty, hai mươi ngàn người sẽ lâm vào cảnh phải thế chấp các khoản nợ thanh toán chỉ sau một tháng hoặc khoảng đó."Tôi hoàn toàn kinh ngạc bởi sự thiếu khiêm tốn của người đàn ông này."Phải có một hội đồng để trao đổi với ngài về các quyết định chứ?" Tôi hỏi một cách khó chịu."Tôi sở hữu công ty của mình. Tôi không phải trao đổi với hội đồng nào hết."Anh ta nhướng mắt nhìn tôi. Hẳn nhiên, nếu đã đọc tư liệu về Grey, tôi ắt phải biết điều đó. Nhưng mà trời ơi, anh ta tự mãn phát sợ. Tôi đổi luôn đề tài."Vậy ngoài công việc, ngài có niềm đam mê nào không?""Tôi có rất nhiều niềm đam mê khác nhau, cô Steele." Bóng một nụ cười thoáng qua trên môi anh. "Cực khác nhau."Chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy xốn xang và rạo rực với cái nhìn chăm chú của người đàn ông này. Đôi mắt như có lửa và những toan tính tinh quái."Nhưng nếu làm việc quá cật lực, ngài làm thế nào để tĩnh tâm?""Tĩnh tâm?" Anh ta phá lên cười, để lộ hàm răng trắng bóng hoàn hảo. Anh ta muốn ngừng thở. Anh ta điển trai quá đỗi. Không ai đẹp đến mức như thế."À, để tĩnh tâm’, như cách cô nói, tôi chèo thuyền, lái máy bay cũng như tham gia rất nhiều hoạt động thể chất khác." Anh ta chuyển tư thế ngồi. "Tôi là người giàu có, cô Steele, tôi có nhiều thói quen đắt đỏ và tốn kém."Tôi nhìn lướt danh sách câu hỏi của Kate, muốn lướt nhanh qua chủ đề này."Ngài đầu tư vào cả ngành công nghiệp sản xuất. Đặc biệt là gì và vì sao?" Tôi hỏi. Sao anh ta làm mình thấy khó ở thế này?"Tôi thích xây dựng nhiều thứ. Tôi muốn biết mọi thứ vận hành ra sao, cái gì tạo nên sự phản ứng, xây dựng và phá hủy thế nào. Tôi có một niềm đam mê với tàu thuyền. Biết giải thích thế nào nhỉ?""Nghe như trái tim ngài đang lên tiếng chứ không phải tính hợp lý và các dữ kiện." Miệng nhếch lên, anh ta hướng về tôi một cái nhìn đầy ước lượng. "Có thể lắm chứ. Mặc dù rất nhiều người nói tôi không có trái tim.""Sao người ta lại nói thế?""Bởi vì họ biết rõ tôi." Môi anh ta cong lên cười châm biếm."Vậy bạn bè có nghĩ ngài là người dễ hiểu không?"Câu hỏi vừa buột ra, tôi lập tức hối hận ngay. Câu hỏi này không có trong danh sách của Kate."Tôi là người rất kín đáo, cô Steele. Tôi bảo vệ sự riêng tư của mình trong một chừng mực nhất định. Thường tôi không nhận lời phỏng vấn đâu…""Vậy vì sao ngài lại chấp thuận cuộc phỏng vấn này?""Bởi vì tôi là nhà tài trợ của trường và, với đúng nghĩa đen của điều này, vì tôi không thể bắt cô Kavanagh ngừng làm khổ tôi được. Cô ấy tấn công tôi và tấn công nhóm PR của tôi, tôi thích kiểu người kiên trì như thế."Tôi biết Kate kiên trì đến mức nào. Đó là lý do tôi đang ngồi đây vặn vẹo cam chịu cái nhìn soi mói của anh ta thay vì ở nhà ôn thi."Ngài cũng đầu tư vào cả ngành công nghệ cây trồng. Sao ngài lại quan tâm đến lĩnh vực này?""Chúng ta không ăn tiền được, cô Steele ạ, rất nhiều người trên hành tinh này sống không đủ ăn.""Nghe quả là bác ái. Ngài có nhiệt tình với việc ấy không? Chăm lo cho phần thế giới nghèo khó ấy?"Anh ta nhún vai lấp lửng. "Đó là một cuộc kinh doanh khôn khéo." Anh ta nói khẽ nhưng tôi đoán không phải vô ý."Không lý nào – chăm lo cho phần thế giới nghèo khó ư? Tôi chẳng thấy việc đó có thể sinh ra chút lợi nhuận nào, đó chỉ là nghĩa cử của những người giàu lý tưởng."Tôi liếc xuống câu hỏi tiếp theo, trong lòng vẫn còn bối rối vì thái độ của anh ta."Ngài có triết lý sống không? Triết lý ấy là gì?""Tôi không có dạng triết lý kiểu đó. Có thể chỉ là một phương châm mang tính định hướng thôi – của Carnegie Người nào sở đắc được năng lực làm chủ trọn vẹn tâm trí của mình, người ấy có thể làm chủ mọi thứ khác mà anh ta xứng đáng được sở hữu’. Tôi là người đặc biệt và nhiều ham muốn. Tôi thích làm chủ – bản thân và mọi thứ xung quanh.""Có nghĩa là ngài muốn sở hữu nhiều thứ?" Anh ta là một kẻ nghiện kiểm soát."Tôi muốn cống hiến bản thân cho việc sở hữu những thứ ấy, nhưng đúng đấy, trên hết, tôi muốn sở hữu chúng.""Nghe như lời một người tiêu dùng sản phẩm.""Đúng vậy."Anh ta mỉm cười nhưng đôi mắt thì không. Một lần nữa, kiểu cách ấy rất mâu thuẫn với con người muốn chăm lo cho thế giới, tôi không thể ngăn mình nghĩ rằng chúng tôi đang nói về một điều gì đó khác nhưng tôi hoàn toàn bối rối, đó là điều gì mới được. Tôi nuốt nước bọt. Nhiệt độ phòng đang tăng hay chỉ có tôi cảm thấy thế. Tôi mong cuộc phỏng vấn kết thúc. Chắc cũng đủ thông tin cho Kate rồi. Tôi liếc sang câu hỏi tiếp."Ngài từng được nhận làm con nuôi. Điều ấy ảnh hưởng đến mức nào cách sống của ngài hiện nay?"Ôi, quá riêng tư rồi. Tôi nhìn sững, hy vọng anh ta không cảm thấy bị xúc phạm. Anh ta cau mày."Không thể nào biết được."Tôi bắt đầu tò mò chuyện này rồi đây."Ngài được nhận nuôi năm bao nhiêu tuổi?""Điều đó có ghi trong các hồ sơ lưu trữ đấy, cô Steele."Giọng anh ta lạnh lùng. Dại dột chưa. Đúng, tất nhiên – nếu tôi biết tôi phải thực hiện cuộc phỏng vấn này thì hẳn tôi đã phải điều tra các thông tin đấy. Căng thẳng, tôi tiếp tục thật nhanh."Chắc ngài đã hy sinh cuộc sống gia đình cho công việc.""Đó đâu phải là câu hỏi." Anh ta nói chính xác."Xin lỗi."Tôi vặn vẹo; anh ta làm tôi cảm thấy mình như đứa trẻ lầm lỗi. Tôi cố thêm lần nữa."Có phải công việc đã buộc ngài phải hy sinh cuộc sống gia đình?""Tôi có một gia đình. Một anh trai, một em gái và bố mẹ. Tôi không thích mở rộng quy mô gia đình hơn thế.""Ngài có đồng tính không, ngài Grey?Anh ta hít vào rõ sâu, còn tôi rúm người lại, sượng trân. Dại dột chưa. Sao mình không biết chọn lọc khi đọc câu hỏi? Làm sao giải thích là mình chỉ đọc câu hỏi thôi? Kate và sự tò mò chết tiệt của nó!"Không, Anastasia, tôi không đồng tính."Anh ta nhướng mày, một tia lạnh lẽo trong mắt, trông không mấy hài lòng."Tôi xin lỗi, ưm, tôi không cố tình hỏi."Đó là lần đầu tiên anh ta gọi tên tôi. Tim tôi loạn nhịp, hai má lại nóng bừng lên. Tôi vén mớ tóc lòa xòa bên tai một cách căng ta khẽ nghiêng đầu."Đây không phải là những câu hỏi của cô?"Máu tôi gần như dồn hết lên đầu."À… không. Kate – cô Kavanagh – cô ấy soạn những câu hỏi này.""Các cô cùng làm trong tờ báo sinh viên à?"Ồ không. Tôi chẳng làm gì với cái tờ báo sinh viên ấy hết. Đó là hoạt động ngoại khóa của Kate, không phải tôi. Mặt tôi nóng bừng bừng."Không ạ. Cô ấy là bạn cùng phòng với tôi."Anh ta vò cằm, lặng im suy nghĩ, đôi mắt xám đang ngầm đánh giá tôi."Vậy là cô tự nguyện đi phỏng vấn thay?" Anh ta hỏi bằng giọng điềm tĩnh chết đã, ai đã mong đợi được phỏng vấn ai chứ? Đôi mắt anh ta như thiêu đốt, tôi buộc phải nói sự thật."Tôi chỉ làm hộ thôi. Cô ấy bị ốm." Giọng tôi run run và đầy hối lỗi."Việc đó giải thích được nhiều thứ."Có tiếng gõ cửa, Cô Nàng Tóc Vàng Thứ Hai bước vào."Ngài Grey, xin lỗi đã cắt ngang nhưng cuộc hẹn tiếp theo sẽ bắt đầu trong hai phút nữa.""Chúng tôi vẫn chưa kết thúc, Andrea. Hủy cuộc hẹn sau giúp tôi."Andrea khựng lại, đờ người ra. Dường như cô ta không hiểu nổi. Anh ta nhẹ nhàng quay đầu lại, nhìn thẳng vào mặt Andrea và nhướng mày. Mặt cô ta đỏ ửng lên. A ha, ra thế. Không phải mỗi mình tôi."Vâng, thưa ngài." Cô lí nhí rồi bước ra. Anh ta khẽ cau mặt rồi quay sự chú ý trở lại chỗ tôi."Chúng ta đến đâu rồi, cô Steele?"À, giờ thì trở lại "cô Steele" rồi đấy."Có lẽ tôi không nên làm cản trở công việc của ngài.""Tôi muốn biết về cô. Tôi nghĩ thế cũng công bằng."Đôi mắt anh ta lấp lánh sự tò mò. Dại dột gấp đôi. Anh ta sẽ đẩy chuyện này đến đâu nữa đây? Anh ta chống chỏ lên tay ghế và đặt nhẹ những ngón tay lên miệng. Miệng anh ta… quyến rũ đến đáng sợ. Tôi nuốt nước bọt."Không có nhiều điều để biết về tôi đâu.""Cô có kế hoạch gì sau khi tốt nghiệp?"Tôi nhún vai, lọt thỏm vào sự quan tâm của hắn. Chuyển đến Seattle với Kate rồi tìm việc. Tôi vẫn chưa thật sự quyết định mình muốn gì."Tôi vẫn chưa có kế hoạch gì, thưa ngài Grey. Tôi cần phải vượt qua kỳ thi tốt nghiệp trước đã."Chính là điều mà đúng ra tôi nên làm thay vì ngồi trong cái văn phòng như lâu đài, phô trương và lạnh ngắt, cảm thấy vô cùng bất an trước cái nhìn soi mói của hắn."Ở đây chúng tôi đang chạy một chương trình thực tập sinh rất lý tưởng đấy." Anh ta nhẹ nhàng nhướng mày ngạc nhiên. Anh ta định tìm việc cho tôi?"À, vâng. Tôi sẽ ghi nhớ điều đó." Tôi bối rối trả lời. "Mặc dù tôi không chắc chỗ này hợp với mình." Ôi đừng. Tôi lại nói điều không nên nói rồi."Sao lại thế?" Anh ta khẽ nghiêng đầu, khiêu khích, dấu vết một nụ cười thoáng trên môi."Rõ là thế mà!" Tôi hợp tác kém, nhếch nhác và hơn nữa, tóc tôi không vàng."Tôi lại không thấy thế!"Cái nhìn của anh ta thăm thẳm, không chút giễu cợt, những cơ bắp lạ lùng nào đó sâu trong bụng tôi bất thần thắt lại. Tôi dứt mắt mình ra khỏi ánh nhìn thôi miên ấy, nhìn vô hồn xuống những ngón tay đan nhau. Chuyện gì đang diễn ra thế này? Tôi cần phải đi khỏi đây – ngay bây giờ. Tôi dừng lại và tắt ghi âm."Cô muốn tôi đưa đi tham quan công ty không?" Anh ta hỏi."Tôi biết ngài rất bận, ngài Grey, và tôi cũng còn phải lái xe một chặng dài nữa.""Cô về Vancouver ngay à?" Anh ta có vẻ ngạc nhiên, thậm chí, có phần lo lắng nữa, khi nhìn qua cửa sổ. Bên ngoài trời bắt đầu mưa. "Vậy thì cần phải lái xe cẩn thận." Giọng anh ta điềm tĩnh, rất đúng mực. Sao anh ta phải quan tâm chứ?Anh ta hỏi thêm. "Cô chắc đã lấy đủ thông tin rồi nhỉ?""Vâng." Tôi đáp, bỏ máy ghi âm trở vào ba như anh ta khẽ nheo mắt."Cảm ơn vì cuộc phỏng vấn, ngài Grey.""Tôi rất thoải mái về buổi hôm nay." Anh ta đáp, lịch sự hơn bao giờ tôi đứng lên, anh ta vẫn ngồi, lồng tay vào nhau."Chúng ta sẽ gặp lại nhé, cô Steele."Không hiểu là thách thức hay đe dọa nữa. Tôi cau mày. Khi nào gặp lại cơ? Tôi bắt tay anh ta lần nữa, kinh ngạc vì dòng điện kỳ lạ ấy lại xuất hiện. Ắt là do tôi quá căng thẳng."Ngài Grey." Tôi khẽ cúi chào. Bằng những chuyển động mạnh mẽ và duyên dáng, anh ta bước tới mở rộng cửa."Để đảm bảo rằng cô qua cửa bình yên, cô Steele." Anh ta mỉm cười. Chắc chắn anh ta đang muốn nhắc đến cái cách duyên-dáng-ngoại-cỡ khi tôi bước vào phòng. Mặt tôi lại đỏ lựng lên."Thật chu đáo, ngài Grey." Tôi đáp trả, nụ cười anh ta rộng hân hạnh đã giải trí cho ngài, tôi quắc mắt thầm trong bụng khi bước qua phòng chờ. Thật ngạc nhiên, anh ta cũng cùng bước ra. Cả Andrea và Olivia cũng nhìn theo, cả hai đều kinh ngạc."Cô có áo khoác chứ?" Grey hỏi."Vâng, áo khoác ngắn."Olivia nhảy dựng lên, lấy áo khoác, trước khi cô ta đưa áo cho tôi, Grey nhấc lấy. Anh ta đỡ áo lên và tôi cảm thấy ngượng nghịu một cách rất ngớ ngẩn, khẽ nghiêng vai khoác áo. Trong một khoảnh khắc, Grey giữ tay trên vai tôi. Tôi thở dồn vì cái chạm ấy. Nếu biết tôi có phản ứng đó, hẳn anh ta sẽ không bỏ lỡ cơ hội. Anh ta nhấn gọi thang máy bằng ngón trỏ dài và chúng tôi cùng đứng chờ – tôi vụng về, còn anh ta tự chủ một cách điềm tĩnh. Cửa mở, tôi hấp tấp, cố gắng một cách tuyệt vọng để thoát khỏi chốn này. Mình thật sự cần phải ra khỏi đây. Khi tôi quay lại nhìn, anh ta đang đứng quan sát tôi, lưng tựa nhẹ vào cánh cửa ra vào cạnh thang máy, một tay chống lên tường. Anh ta thật sự vô cùng, vô cùng điển trai. Thật đáng sợ."Anastasia." Anh ta chào tạm biệt."Christian." Tôi ơn trời, cửa đóng.

review truyện 50 sắc thái