review tháng năm qua
BSC WEEKLY REVIEW Cập nhật danh mục ETF FTSE Vietnam và ETF VNM Quý 3 năm 2022. 7. DIỄN IẾN DÒNG TIỀN: Khối ngoại bán ròng trong tuần Cập nhật danh mục ETF FTSE Vietnam và ETF VNM Quý 3 năm 2022. 4067.36 1.53% 2.53% -3.33% 3570.04 1.64% 0.72% -5.47% Qua đêm 1 tuần 2 tuần 1 tháng 3 tháng 6 tháng
Chưa đầy 3 tháng nữa là hết năm, nhiều người vẫn băn khoăn có nên nhảy việc vào thời điểm này. eMagazine; "25 năm qua tôi chưa từng có người yêu!" Video News · : Đức Phúc thú nhận trong suốt 25 năm qua, chưa từng một lần có người yêu. Ngoài ra, chàng ca sĩ cũng chia sẻ
Điểm GRE đạt được trước tháng 7 năm 2015 không còn được sử dụng để nộp hồ sơ. Điểm GRE đạt được vào tháng 7 năm 2015 được sử dung để nộp hồ sơ đến ngày 30 tháng 6 năm 2021. Lưu ý: Việc xử lý yêu cầu gửi điểm GRE mất khoảng 5 ngày làm việc. Nếu bạn có
Bước 2: Kéo xuống phần ngày tháng năm sinh > Nhấn vào biểu tượng tam giác ngược, chọn ngày tháng năm sinh phù hợp. Bước 3: Nhấn vào Lưu trong phần thông tin ngày tháng năm sinh > Nhấn Lưu cuối trang. III. Hướng dẫn cách đổi ngày sinh nhật trên Facebook bằng đường link 159
bởi taytebaochet_ad cập nhật vào 16 Tháng Tư, 2022 23 Tháng Năm, 2022 Để lại bình luận tại Top 26+ mỹ phẩm tẩy tế bào chết da mặt bán chạy nhất hiện nay | Review chi tiết, thắc mắc, lưu ý
Dựa theo lộ trình tăng học phí hàng năm. Dự kiến năm 2023 học phí Đại học Điện Lực sẽ tiếp tục tăng 10% so với năm 2022. Tương đương với mức học phí dự kiến như sau: Khối ngành Kinh tế: 1.727.000 VNĐ/sinh viên/tháng. Khối ngành Kỹ thuật: 1.930.000 VNĐ/sinh viên/tháng.
Vay Tiền Nhanh Iphone. Mình rất có cảm tình với Mạch Ngôn Xuyên kể từ Tiến về phía nhau. Motif quen thuộc, nhân vật quen thuộc thường thấy khắp nơi nhưng cách xây dựng nhân vật làm mình thấy rất dễ chịu. Bộ Quả Ngọt Năm Tháng này cũng là một truyện như thế. Bối cảnh thanh xuân vườn trường bắt đầu từ những ngày tháng cấp 3 tại trường Nhất Trung nhưng nam nữ chính đã quen biết từ hồi cấp 2 rồi. Đinh Mật đơn phương kể từ lần đầu gặp Lục Thời Nhiễm năm 13 tuổi, một cậu bé con của gia đình nhà giàu mới nổi chuyển đến bên cạnh biệt thự của cô bạn thân trăm năm Đỗ Minh Vy. Đinh Mật sống trong căn nhà “rổ rá cạp lại”, để bảo toàn yên ấm và làm vui lòng con riêng của chồng mới, mẹ cô luôn bất công, bỏ qua cô. Thế nhưng cô bé ấy vẫn lớn lên rất ngọt ngào và đáng yêu. Tính cách nhút nhát, hiền lành nhưng lại rất chủ động trong tình cảm nhé. Luôn tế nhị hoặc xa gần bày tỏ niềm ái mộ với bạn Nhiễm đề nghị cậu chọn cô làm bạn cùng bàn dù lần nào cũng bị từ chối, chủ động chờ cậu cùng đi học với mình, chủ động tiến về phía cậu. Lục Thời Nhiễm cũng có một gia đình ly thân không hạnh phúc. Cậu đẹp trai, học giỏi, thể thao giỏi mà đánh nhau cũng giỏi, có đôi mắt một mí mỏng, xếch lên lạnh lùng, ngạo nghễ mà cũng câu hồn người. Đây là tổ hợp tinh luyện từ những boy thanh xuân vườn trường khác, có tự tin lạnh lùng, có hắc ám dịu dàng và có cả ngây ngô thẹn thùng. Luôn xa luôn gần trêu chọc Đinh Mật, mở đường và dung túng cho cô bé trên con đường tán tỉnh mình. Nhìn ngoài thì thấy bé Mật bị cậu cầm chắc chuôi nhưng thực ra cậu mới là người bị nắm trọn. Quãng thời gian cấp 3 cuối cùng hai người mới ngồi cùng bàn với nhau qua một cơn ghen của bạn Nhiễm. Gần nhau, vun đắp tình bạn và tình cảm nam nữ mới lớn. Chuyện tình cảm diễn ra rất gà bông chậm rãi, mong chờ, tìm tòi và thành đôi. Vì cậu, cô cố gắng học tập ngày đêm để một ngày được rời khỏi nơi không thuộc về mình đang níu chân cô, đến Bắc Kinh cùng cậu xây dựng tình yêu và sự nghiệp mang đậm bóng dáng nhau. Vì cô, cậu hứa hẹn cho cô một tương lai có cậu làm bệ đỡ, có cậu làm gia đình, làm người thân. Anh Thanh Hoa, cô Bắc Đại.“Lục Thời Miễn, tớ cũng muốn thi vào Bắc Kinh.”“Được thôi”.Khi được hỏi liệu hai người có chia tay không, Đinh Mật trả lời rằng “Nếu như thật sự có ngày ấy, vậy thì nhất định là tớ đã lạc đường.” Một lời sấm truyền. Sự ghen ghét, đố kị của người chị ghẻ đã đưa cô xa ra khỏi cậu, không thể đỗ Bắc Đại dù điểm số còn dư. Cô ta tị hiềm, hâm mộ và oán hận vì sao trong cùng 1 gia đình, Đinh Mật có tất cả – một người bạn thân tuyệt vời, một anh bạn trai xuất sắc và một sự nỗ lực học hành đáng ghen tị trong khi cô ta không có gì, sống cuộc đời lạc lõng và chán nản. Người mẹ vì sự ích kỉ bảo vệ gia đình hiện tại của bà mà bao che, lần lữa và dối gạt con gái đẻ của mình. Một năm ấy Lục Thời Nhiễm kim ốc tàng kiều, nâng niu cô như trân bảo. Nhưng đến khi Đinh Mật phát hiện ra sự thật cũng là lúc cô lạc đường, rời xa nơi có cậu. Cô đánh đổi chính mình để giành lại công bằng cho những tháng ngày chăm chỉ vất vả, quên mình vượt lên phía trước. Và họ xa nhau 6 năm, mất đi 6 năm mà đáng lẽ phải nên có quả ngọt. Lục Thời Nhiễm rũ bỏ tự tôn cầu xin cô quay lại. Đinh Mật gặm nhấm nỗi đau một mình nơi không anh. Gặp lại sau 6 năm mất hút, có những trăn trở có những nhớ nhung. Nhưng không có hận. “Lục Thời Nhiễm hoặc là hận cậu hoặc là yêu cậu”. Mà rõ ràng là không có hận. Lục Thời Nhiễm luôn đầu hàng trước hành động giả vờ đáng thương của Đinh Tiểu Mật, dù giận lắm nhưng cứ thấy thế là nhũn như chi chi, chả nghĩ được gì. Mà tình yêu của anh thì còn hơn cả tình yêu nữa, nó là tình thương, là khát khao được là của nhau mãi mãi. Đọc mà thấy anh thương Đinh Mật cực kì luôn, như một người anh và đôi lúc là một người cha.“Đinh Mật, sau này đừng lạc đường nữa. Em lấy anh được không?”“Anh mãi mãi là lối về của em.” Còn Đinh Mật thì nhát cơ mà cứ liên quan đến Thời Nhiễm là gan to liền. Nữ chính rất xuất sắc, xuất sắc trong tình yêu và trong cả tính cách. Hiền lành nhưng rắn rỏi, độc lập nhưng yếu đuối. Đến mình đọc còn muốn yêu luôn này, nói gì bạn Nhiễm, tác giả rải mật đỉnh lắm ấy. Anh vì sợ cô lạc đường, đã quay trở lại chốn cũ đợi cô. Khi Đinh Mật quay về với niềm hy vọng nhỏ nhoi, anh không do dự mà giành lại người thương trở về, vì không phải là Đinh Mật thì không thể là ai khác. Đọc đoạn này mà thương cả 2 anh chị, mà cũng hâm mộ ghê gớm. Ngoài xây dựng thành công đôi chính thì còn có những nhân vật rất hay nữa. Như cô bạn thân Đỗ Minh Vy giàu có, tốt bụng, mạnh mẽ mà cũng rất chung thủy; Từ Khiên đẹp trai, bán mạng vì tình yêu nhưng đã từng lạc đường trong lúc khó khăn; Tần Dạng ngô nghê, tứ chi phát triển nhưng đáng yêu, nghĩa khí; cặp đôi lớp trưởng lớp phó – chứng nhân cho sự thành công của việc yêu sớm; và cả Bùi Dịch nam phụ đáng thương lầy lội. Đây là một câu chuyện đơn giản, đáng yêu và ngọt ngào quen thuộc nhưng các nhân vật lại cuốn hút và độc lập vô cùng, ai cũng có màu sắc riêng, ai cũng có thể có đủ tư cách trở thành nhân vật chính trong những câu chuyện khác. Nhiệt liệt đề cử cho ai có yêu cầu về một quyển đáng yêu, ngọt ngào quắn quéo và giải trí. Bản thân tớ chấm 4/5 ạ – Trần Ngọc Hà Điều gì khiến các bạn quyết định đọc một cuốn sách/truyện? Với mình chính là tên Tác giả, mình quyết định đọc truyện này vì Mạch Ngôn Xuyên. Khi mình nhìn tên tác giả mình đã nghĩ “ồ hay quá lại có truyện về showbiz để đọc rồi” và rồi mình đã lầm các bạn ạ. Nhưng điều nhầm lẫn này không khiến mình thất vọng để drop giữa chừng vì ngay khi đọc văn án mình chắc chắn rằng không ai lại không tò mò chuyện của hai nhân vật chính cả “Những năm tháng trẻ dại của bạn đã từng gặp một người như thế này chưa? Tất thảy những xúc động và điên cuồng của tuổi trẻ, chỉ vì người ấy mà ra.” Khoảng 30 chương truyện đầu tiên là khoảng thời gian thầm mếm và yêu đương “kín đáo” ở tuổi gà bông của 2 nhân vật chính trong trường cấp 3 Nhất Trung. Đinh Mật thầm mến Lục Thời Miễn một anh chàng học giỏi, đẹp trai, con nhà giàu như hầu hết các nam chính thường thấy trong những truyện thanh xuân vườn trường. Mà liệu có phải là Đinh Mật thầm mến hay không khi anh chàng “cũng có ý” với cô như chính cô hay than vãn với cô bạn thân Đỗ Minh Vy. Cả 2 sống trong hoàn cảnh gia đình khác nhau nhưng giữa họ có chung một điều chính là sự cô đơn, trống trải trong cái nơi mà họ vẫn gọi là gia đình. Đinh Mật dường như là người thừa trong một gia đình chắp vá từ những sự đổ vỡ. May mắn thay cô vẫn có Lục Thời Miễn, có các bạn học cô mới được những ngày tháng cấp 3 vui vẻ nhất. Cô và Lục Thời Miễn cùng cố gắng phấn đấu, cùng trưởng thành, lời hứa của cô và cậu là cùng đến Bắc Kinh nhưng rồi vì sự ích kỷ, đố kỵ của cô chị Tiết Ninh – “khác mẹ khác cha” và sự nhu nhược của người mẹ ruột của Đinh Mật đã khiến 2 người không thể hoàn thành ước muốn của mình, người Nam kẻ Bắc và cũng đẩy họ vào đoạn đường tăm tối nhất của cuộc đời. Đinh Mật chia tay với Lục Thời Miễn, là cô “đá” anh ấy, đều khiến cho tất cả những người quen biết họ rất sốc. “Nghe nói năm đó sau khi chúng mình chia tay, anh uống say bí tỉ ở trong phòng thí nghiệm bị chủ nhiệm khoa bắt được, suýt nữa đã bị kỷ luật?” Lục Thời Miễn trở nên điên dại, tất cả mọi người đều trách Đinh Mật. Nhưng có ai biết chính cô đang là người đau khổ nhất, cô đã phải trải qua những chuyện gì cũng chỉ một mình chịu đựng tất cả. Lúc ấy mình đã trách cô ấy, tại sao không nói cho Lục Thời Miễn biết, nếu cậu ấy biết có lẽ cô cũng không phải chịu đựng 2 năm u tối ấy. Nhưng rồi khi đọc những chương truyện sau này, mình đã hiểu cô ấy làm tất cả là vì yêu Lục Thời Miễn hơn chính bản thân mình. 6 năm sau ngày chia tay, Đinh Mật trở về nơi cô đã lớn lên, cô biết cô vẫn còn yêu Lục Thời Miễn. Và thật may mắn, Lục Thời Miễn vẫn đang đợi cô. Mình nhớ vào buổi tiệc chia tay cấp 3 có cô bạn thầm mến Lục Hoài Miễn hỏi nếu như họ chia tay thì sao, Đinh Mật đã nói “Nếu như thật sự có ngày ấy, vậy thì nhất định là tớ đã lạc đường.” Đối với Lục Thời Miễn, Đinh Mật chia tay với anh chỉ vì cô ấy lạc đường thôi, anh vẫn đứng ở đây đợi Đinh Tiểu Mật của anh quay về. Có lẽ nếu đọc truyện các bạn cũng sẽ thấy có phần quen thuộc trong các câu chuyện ngôn tình khác, nhưng điều mình thích chính là nguyên nhân mà nữ chính quyết định hy sinh tình yêu của mình để đổi lấy 2 năm đen tối kia. Đây là điều khiến mình thích nữ chính, dùng 2 năm của cô ấy chỉ để đổi lấy 1 năm kia của Tiết Ninh, là một người rất mạnh mẽ, quyết đoán nếu là một ai khác trong hoàn cảnh như vậy cũng sẽ thỏa hiệp vì những gì cô ấy nhận được lại nhiều hơn, nặng nề hơn cô chị không cùng huyết thống kia nhận lấy. Còn nam chính vẫn như các nam chính khác trong truyện của Mạch Ngôn Xuyên lúc nào cũng thâm tình và yêu hết mình. Có thể vì đọc nhiều truyện có nhân vật nam như thế này rồi nên ấn tượng của mình về nam chính không mạnh bằng nữ chính. Trong truyện còn 1 cặp đôi mà mình rất thích nữa, là bạn thân của nam nữ chính Đỗ Minh Vy và Từ Khiên. Họ cũng bên nhau 10 năm, có khó khăn, gian khổ, hy sinh nhưng rồi Đỗ Minh Vy quyết định dừng lại. Mình thực sự băn khoăn liệu cô ấy làm vậy có đúng không? Mình tiếc 10 năm cố gắng của họ, mình tiếc Từ Khiên đã vì cô mà cố gắng học tập nhưng rồi mình lại nghĩ nếu không có Đỗ Minh Vy, cậu ấy có xuất sắc như hiện tại không? Tác giả đã để cho họ cái kết mở để người đọc tự viết tiếp cho mình cái kết đó. Mình thì luôn hy vọng những người yêu nhau sẽ về bên nhau. Mình đọc truyện này sau khi đọc truyện “Tiến về phía nhau” của cùng tác giả, nói chung là cũng cảm thấy hơi hụt hẫng tí vì truyện này “nhẹ đô” hơn nhiều, có thể là do bối cảnh khác nhau nên khiến truyện này nhẹ nhàng hơn. Với mình thì tác giả Mạch Ngôn Xuyên lúc nào cũng làm mình tò mò và muốn đọc tiếp khi đọc xong chương đầu tiên, đó là điều làm mình thích. Vì đọc rất nhiều truyện rồi nên bây giờ tìm được một truyện mới để đọc rất là khó khăn, nhiều quyển truyện mình đã drop ngay từ văn án hoặc chương đầu tiên nên mình rất thích tác giả đưa điểm nhấn của truyện lên đầu tiên như thế này sẽ khiến mình cảm thấy hứng thú hơn. Nói chung với mình đây là một cuốn truyện hay, có ngọt ngào, có đau khổ nhưng cuối cùng họ cũng tìm về bên nhau và tất nhiên “gieo nhân nào gặt quả ấy” những người làm việc xấu thì không thể có kết quả tốt được. À trong truyện có em mèo Quýt Béo rất dễ thương đọc mà chỉ muốn nuôi ngay một em thôi. – Kimm Chii
9. Tháng Năm Qua Tác giả Tĩnh Thủy Biên Thể loại Đam mỹ, Hiện đại, Vườn trường, Ấm áp, 1x1 - HE Trạng thái Đã Hoàn - 52 chương Couple chính Quý Khâm Dương x Tạ Mạnh Văn án Vốn là học sinh xuất sắc, song vì thi không đủ điểm mà Tạ Mạnh đến học ở trung học W. Tại đây cậu gặp gỡ Quý Khâm Dương - một người có tính cách hoàn toàn đối lập mình. Trong những năm tháng thanh xuân dào dạt tại trung học, 2 thiếu niên dần nảy sinh tình cảm, cùng nhau thi lên Đại học. Trãi qua thanh xuân, qua những mơ mộng cùng trui rèn trong cuộc sống, tình cảm 2 người càng lúc càng sâu sắc, để sau cùng trở về quê cũ, cả 2 lại cùng nắm tay làm bạn đời, ôn chuyện những tháng năm qua. Lảm nhảm Bộ này là top 1 thanh xuân vườn trường trong lòng tui luôn, cho dù đọc lại bao nhiêu lần cũng không chán, truyện nhẹ nhàng không có quá nhiều tình tiết kịch tính, cao trào hay gì cả, chỉ đơn giản là tình cảm của hai bạn trẻ từ hồi còn ngồi trên ghế nhà trường bên nhau cho tới khi trưởng thành bước ra xã hội, dù trải qua bao khó khăn cũng chưa từng rời bỏ nhau. Tạ Mạnh – cậu thiếu niên đẹp trai, học giỏi mang tính cách trầm tĩnh, ít nói, mang trong mình biết bao tâm sự. Cuộc sống của cậu vốn dĩ sẽ thuận theo kế hoạch tương lai nhưng lại phải từ bỏ ngôi trường trung học tốt nhất để chuyển về học tại một ngôi trường tầm thường hơn, bởi vì một vụ bê bối khiến Tạ Mạnh không thể tiếp tục theo học ở trường đó nữa. Tạ Mạnh không sai, cậu cũng chỉ là nạn nhân của vụ bê bối đó, là nạn nhân bị thầy giáo quấy rối tình dục. Một Tạ Mạnh cô đơn lẻ bóng sống trong căn nhà nhỏ với bà nội già yếu, một cậu thiếu niên với bề ngoài không cao to, vạm vỡ mà mảnh khảnh, thon gọn nhưng lại ẩn chứa trong cơ thể đó là sự kiên cường, đánh nhau siêu giỏi vì học võ từ bé. Cuộc sống nhàm chán, mệt mỏi của Tạ Mạnh đã thay đổi kể từ khi cậu chuyển đến ngôi trường mới, ở đây cậu gặp gỡ nhưng người bạn với những tính các khác biệt nhau và đặc biệt gặp gỡ người yêu tương lai của cậu – Quý Khâm Dương. Quý Khâm Dương – chàng thiếu niên với vẻ ngoài đẹp trai, tính cách lạnh nhạt, hấp dẫn biết bao cô gái, anh đào hoa, trải qua nhiều mối tình nhưng không lạm tình, lăng nhăng. Những cô bạn gái của anh bảo rằng Quý Khâm Dương quá lạnh nhạt, dù là người yêu của anh nhưng họ chưa bao giờ cảm nhận được sự nhiệt tình, tình yêu lãng mạn của anh dành cho họ. Quý Khâm Dương yêu âm nhạc, tương lai sẽ trở thành một nhạc sĩ tài năng, có lẽ tình yêu của anh đều dành trọn cho âm nhạc nên không sẻ chia bớt xíu nào cho bạn gái, cũng có thể là chưa gặp đúng người. Cho tới khi Quý Khâm Dương gặp Tạ Mạnh - một người khiến trái tim anh không thể nào thôi rung động. Tình yêu của hai chàng trai tưởng chừng như hai đường thẳng song song lại vô tình cắt nhau, để rồi tình cảm không thể nào kiềm chế được. Tình yêu đến với nhau một cách tự nhiên, nhẹ nhàng nhưng không kém phần lãng mạn. Ngày ngày cùng nhau đến lớp, chờ người kia tan học, là lúc đèo nhau trên chiếc xe đạp, là những lúc cảm thấy áp lực mệt mỏi chia nhau mỗi người một cái tai nghe, chìm đắm vào âm nhạc, là những nụ hôn vụng về mà rung động. Không phải yêu nhau đến chết đi sống lại, oanh oanh liệt liệt mà là một tình yêu âm thầm, nhẹ nhàng bầu bạn cùng người kia. Tạ Mạnh kiên cường, mạnh mẽ chỉ bộc lộ cảm xúc, thả lỏng bản thân, bộc lộ một mặt yếu đuối trước mặt Quý Khâm Dương. Tạ Mạnh trầm tĩnh, lý trí vì Quý Khâm Dương mà không màng hậu quả xách gậy đi đánh người, đòi về những thứ thuộc về Quý Khâm Dương. Từ khi bà nội qua đời, cả thế giới của Tạ Mạnh chỉ thu bé lại vừa bằng một Quý Khâm Dương, Quý Khâm Dương không chỉ là người yêu mà còn là người thân duy nhất của cậu trên thế giới này và là chỗ dựa tinh thần của Tạ Mạnh. Một chàng nhạc sĩ tương lai Quý Khâm Dương bộc lộ tình yêu của mình với Tạ Mạnh qua từng bài hát mà anh viết dành riêng cho Tạ Mạnh, từng câu từng chữ đều chứa đựng tình yêu, đây là điều mà các cô bạn gái của Quý Khâm Dương muốn nhưng chưa từng nhận được, dáng vẻ yêu say đắm một người của Quý Khâm Dương. Cả cuộc đời của Quý Khâm Dương chỉ viết những bài tình ca cho riêng Tạ Mạnh, những bài hát chỉ vì Tạ Mạnh mà thành, cho dù lâm vào bước đường cùng cũng chưa từng nghĩ sẽ đem những bài hát đó đem bán lấy tiền, chúng chỉ dành riêng cho Tạ Mạnh, cho người anh yêu. Tạ Mạnh là điểm yếu của Quý Khâm Dương, chỉ cần ai đụng đến cậu, anh sẽ không màng người kia là ai mà ra tay đánh người, chạm vào vảy ngược của Quý Khâm Dương, có thể chà đạp anh nhưng không thể có suy nghĩ đụng tới Tạ Mạnh. Tạ Mạnh là chỗ dựa của Quý Khâm Dương, ngay cả lúc anh mệt mỏi, yếu lòng nhất vẫn luôn có Tạ Mạnh ở cạnh bên, chưa một lần từ bỏ anh. Ngoài tình yêu, truyện còn nói về tình bạn của những chàng trai, cậu nhóc nhiệt huyết, tràn đầy niềm tin vào tương lai. Dũng cảm theo đuổi ước mơ của mình, tiến lên phía trước, dù có vấp ngã cũng không sợ mà lùi bước. Một thời tuổi trẻ thanh xuân.
Review bởi Cucu???? Giới thiệu Đó là chàng trai tôi yêu. Người cùng tôi đi qua những năm tháng thanh xuân tao nhã khi xưa. Quý Khâm Dương – công, Tạ Mạnh – thụ, mỹ công soái thụ là hai nhân vật chính.???? Đây là một câu truyện nhẹ nhàng, ấm áp từ thời thanh xuân đến lúc trưởng thành. Tạ Mạnh vì một vài lý do mà đến học tại Trung học W, vốn là một trường tầm thấp so với năng lực của cậu. Những tưởng cuộc sống cấp 3 sẽ trôi qua một cách bình lặng, ấy thế mà định mệnh lại cho cậu gặp gỡ Quý Khâm Dương và thế là từ đây cuộc đời cậu đã rẽ sang một bước ngoặt mới.???? Nếu ví Tạ Mạnh như dòng nước êm ả mà có chút lạnh lẽo, thì Quý Khâm Dương tựa như ánh Mặt Trời toả hơi ấm cho dòng nước ấy. Hai bạn từ lúc quen biết đến lúc thân thiết cũng tốn một khoảng thời gian kha khá, vì vốn dĩ hai bạn như ở hai thế giới khác nhau. Một Tạ Mạnh mồ côi cha mẹ, sống với bà từ nhỏ, gia cảnh bình thường, là học sinh giỏi toàn diện, trò cưng của bao thầy cô. Một Quý Khâm Dương đẹp trai, nhà giàu, có chút nổi loạn bất cần, điển hình của học lệch Nhưng trong sự đối lập ấy lại tồn tại một sợi dây liên kết kỳ lạ khiến hai bạn không kiềm lòng được mà luôn để ý đến đối phương rồi rơi vào hố tình lúc nào không hay. Cùng nhau học tập, cùng nhau phấn đấu, cùng nhau trải qua khoảng thời gian đẹp nhất của thời thanh xuân, cùng nhau sóng vai vượt qua bão táp cuộc đời. Tình cảm của hai bạn chính là thứ bao người mơ ước và ngưỡng mộ. Trong truyện cũng có vài “người thứ ba” le lói nhưng hoàn toàn không chen được chân nào vào giữa hai bạn, đọc rất an tâm luôn ???? Bên cạnh tình yêu, truyện còn chú trọng khắc hoạ tình bạn và tình gia đình. Nhóm bạn thân của hai nhân vật chính gồm Giang ngu ngốc, Tề mama, Trác người sắt, Hàn đại gia. Tổ hợp này cũng lắm chuyện cười ra nước mắt, khóc xong lại cười. Đó là chuyện tình ảo tung chảo của Giang Giang và “nữ thần Nhu Nhu”, là quá trình theo đuổi vợ đầy khó khăn gian khổ của Hàn đại gia, là chuỗi ngày “ăn thức ăn cho chó” của cả nhóm mỗi khi Tạ Mạnh và Quý Khâm Dương tung đường. Nhưng ấn tượng nhất với mình là câu chuyện của Trác Tiểu Viễn – Trác người sắt, thật sự cảm động và day dứt, mình không muốn spoil nên các bạn hãy đọc truyện để cảm nhận thêm nhé, cũng may đến ngoại truyện thì cuộc đời bạn ấy cũng có tí gọi là màu hồng.???? Đoạn cấp 3 trong truyện rất xuất sắc, nhưng từ giai đoạn đại học trở đi thì hơi kém nhiệt một chút. Có thể do bước chuyển tiếp từ cấp 3 lên đại học của hai bạn yên ả quá khiến mình cảm thấy hơi không thực tế v Đoạn lập nghiệp của hai bạn cũng khai thác chưa sâu sắc lắm, đọc vẫn biết là khó khăn đấy vất vả đấy mệt mỏi đấy nhưng lại không cảm nhận được những khó khăn vất vả mệt mỏi ấy, có thể vì giọng văn nhẹ nhàng quá chăng? Tổng thể truyện đem lại một cảm giác rất yên bình, sau bao sóng gió thì mặt biển lại lặng yên, người có tình vẫn ở bên nhau, những gì tốt đẹp vẫn vẹn nguyên như ban đầu. Giọng văn của bạn Red de Ed thật sự hợp với không khí của truyện, thỉnh thoảng đọc mấy lời tâm tình cuối chương của bạn cũng thú vị lắm ❤️ Nhiệt liệt đề cử cho bạn nào cần tìm chút bình yên cho tâm hồn sau những ngày dài đối mặt với cuộc sống khắc nghiệt nhé ❤️ . . . . . Một chút tâm sự hơi không liên quan Lúc đọc truyện này mình chợt nhớ tới Mười năm yêu anh nhất, tác giả Vô Nghi Ninh Tử. Cùng là gặp nhau thuở thiếu thời, cùng là bên nhau ngày mưa gió, nhưng một bên thì được hưởng quả ngọt, một bên lại chỉ toàn đắng cay…Nguồn cùng tác giả Sách cùng chủ đềXem nhiều nhất ngàyXem nhiều nhất tuầnXem nhiều nhất tháng
Thú thật là mỗi lần viết một cái gì đó mà không hề private lại trên wordpress này tớ đều nghĩ mình nên thêm cụm từ “Đã rất lâu rồi không…” vào = Quả thật là lâu rồi tớ mới có hứng ngồi viết lải nhải thế này, và cũng chẳng nhớ được lần cuối bản thân tử tế viết cảm nhận cái gì đó trên đây là bao giờ rồi. Đầu năm nay tớ bỗng nhiên chăm đọc đam mỹ mới lắm huhu mà toàn truyện nhẹ nhàng đáng yêu thôi. Tại cơ bản là gu truyện của tớ siêu thông thường, cộng thêm qua sinh nhật 18 xong con tim lại mỏng manh yếu đuối đi già rồi cũng ngại đọc dài nên toàn truyện vừa thoi ”> Tháng Năm Qua – Tĩnh Thủy Biên Link bản edit Truyện này có hai bản edit trên mạng và tớ đọc bản của nhà bạn Red nên mới dẫn link tới nhà bạn ấy, còn các bạn muốn lựa chọn thì hãy đến Google nhé. Đây là bộ truyện đã cùng tớ trải qua khoảnh khắc giao thừa năm 2016 này, và tớ cảm thấy nó cực kì xứng đáng, vì nói chung là cái gì của truyện này tớ cũng thích. Thích cốt truyện, thích không khí của truyện, thích văn phong của truyện, thích bối cảnh của truyện, thích nhân vật của truyện. Dễ chịu cực… Câu chuyện này, trải dài theo năm tháng từ thời còn niên thiếu tới lúc thành niên rồi trưởng thành của 2 chàng trai vùng sông nước Giang Nam – Quý Khâm Dương và Tạ Mạnh. Một hotboy cá biệt mà lại không cá biệt, tuy Toán học không tốt nhưng môn Xã hội lại là học sinh giỏi, tuy bạn gái xếp thành hàng nhưng lại không hề sa đọa, là người dù còn trẻ nhưng biết mình thích cái gì, hợp cái gì, rồi sau đó hết lòng đeo đuổi nó. Một học bá vốn đã định sẵn con đường bằng phẳng lại vì một vụ lộn xộn năm cuối cấp mà thi đến một trường bình thường. Người thoạt tưởng yếu ớt nhưng lại có bà ngoại mở võ đường. Cứ tưởng cậu chẳng biết gì ngoài học vậy mà chỉ cần được hướng dẫn lại có thể chơi thể thao thật siêu. Đó là những ngày họ lăn xả nơi sân bóng chuẩn bị cho hội thao, là cái ôm chờ đợi nơi cuối vạch đích, là những ngày vai kề vai trên con đường về nhà, là những khi im lặng chia nhau một chiếc tai nghe, là những lần đèo nhau trên xe đạp, là những nụ hôn vừa ấm áp lại nồng nhiệt, là những quan tâm, chăm lo, bồn chồn trước kì thi Đại học. Đó là những ngày hai thanh niên trẻ nghĩ cách kiếm tiền để có thể tạo ra một mái ấm riêng cho hai người họ. Người giành trả tiền nhà, người lại lo việc nội trợ. Người cho dù không cần trả tiền nhà thì vẫn tiết kiệm tiền vì người kia phải mua nhạc cụ, tiết kiệm tiền như vậy lại chỉ vì một câu kêu lạnh mà bỏ ra kha khá tiền mua đồ mới cho đối phương. Người thoạt nhìn theo trường phái hành động lại kiên nhẫn trân trọng chờ đợi người mình yêu đủ 18 tuổi mới làm đến bước cuối cùng. Là người cho dù có bế tắc công việc cũng kiên quyết không bán các bài hát sáng tác dành riêng cho người yêu. Cho dù có chán chường nhưng lại vì lo nghĩ cho tương lai đối phương nên không hề nhắc đến chuyện trở về. Thời còn niên thiếu ấy họ quen biết nhau, rồi yêu nhau, cùng nhau chia sẻ hương vị tuổi trẻ. Đến sau này, khi cả hai cùng nắm tay tới một thành phố khác, họ vẫn tiếp tục gắn bó với nhau, bao dung lẫn nhau, thấu hiểu nhau, cùng nhau dần dần học cách trưởng thành và bảo hộ nhau trước những nghiệt ngã và thậm chí là mặt trái của cuộc đời. Cuối cùng, họ đã thực hiện được ước mơ lúc còn thiếu thời là nắm tay nhau trở lại chốn quê nhà của mình khi đã mệt mỏi, sau đó ư? Có lẽ là cùng nhau ngắm hết Xuân, Hạ, Thu, Đông năm này qua năm khác, đời người bất quá cũng chỉ mong sẽ có người nắm tay mình bước qua từng ngày từng ngày mà thôi. Đây cũng là câu chuyện về một thiếu gia nhà giàu, học giỏi, đẹp trai lại bá đạo, vậy mà vì thích cậu chàng ngây thơ nào đó lại chấp nhận lừa cậu ấy mình là con gái, thư qua thư lại suốt mấy năm trung học. Bề ngoài thì suốt ngày dè bỉu chê bai nhưng đến lúc sắm vai Nhu Nhu cũng sẽ cố để làm cho người mình thích vui vẻ, cho dù phải làm mấy hành động kì quái. Sau khi mọi chuyện vỡ lỡ, cậu chàng tưởng ngốc kia ấy thế mà lại rất dũng cảm, xung phong làm phóng viên vùng chiến sự. Thiếu gia an nhàn sung sướng cũng vì thế biến thành anh thợ kỹ thuật vùng chiến sự, cùng nắm tay nhau đương nhiên là kết cục cuối cùng. Ngoài ra, Tháng Năm Qua còn là câu chuyện về tình bạn của 6 chàng thanh niên Tô thành năm đó – Quý Khâm Dương, Tạ Mạnh, Tề Phi, Trác Tiểu Viễn, Trương Giang Giang, Hàn Đông. Đời người có thể cùng nhau trải qua bao nhiêu năm? Ngoại trừ tình thân, tình bạn và tình yêu lại còn có bao nhiêu thời gian để lưu lại? Lại cần bao nhiêu thời gian để hao mòn, biến chất, tiêu tán? Nhưng không sao, 6 chàng trai của chúng ta, cho dù xuất phát điểm là bạn học cũ, bạn học mới, bạn nối khố, thậm chí từng có xung đột hiểu nhầm, thì sau rốt, họ vẫn sẽ cùng một chỗ với nhau, cho dù sau này mỗi người đều chọn được một lối đi riêng cho mình. Một Quý Khâm Dương vì Tạ Mạnh mà âm thầm giúp cậu giải quyết khúc mắc trong lòng – sự kiện bị vu oan hồi cấp 2, gấp gáp trở về sau buổi thử giọng lại đến thẳng nhà người nào đó vì lo lắng đau lòng, là Quý Khâm Dương mà nghĩ cách kiếm tiền khổ sở lại không hề do dự đưa thẻ cho Trác Tiểu Viễn mượn tiền khi hai anh em đến Bắc Kinh. Một Tạ Mạnh thoạt nhìn nghiêm cẩn nhưng thật ra lại hết lòng quan tâm tới mọi người xung quanh, kiên nhẫn giảng giải động viên bạn bè trước ngưỡng cửa lớn của cuộc đời, trước khi quyết định điều gì cũng là để ý tới suy nghĩ của người khác. Một Trương Giang Giang lúc nào cũng hào phóng mời bạn bè đồ ăn của mẹ, hoạt động ưa thích nhất chính là chụp lại tất cả khoảnh khắc trong quãng thời gian tươi đẹp nhất của họ, cũng là Trương Giang Giang ngồi bên bàn cơm sau khi bà của Tạ Mạnh mất khóc không ngừng nói rằng “Tớ khóc thay cậu”. Một Tề Phi hết lòng quan tâm tới Quý Khâm Dương, sau này là Tạ Mạnh, rồi cả những người còn lại nữa, là Tề Ma Ma nói rằng “Tôi ở đây mở rộng địa bàn ngày sau các cậu về có thể dựa vào tôi”. Một Trác Tiểu Viễn, dù ra sao cũng sẽ bất chấp làm điều mình cho là đúng, cố gắng sửa chữa lỗi sai của mình, người làm gì cũng cà lơ phất phơ nhưng thực chất lại nhạy cảm và quan tâm, cũng thấu hiểu cho tình cảm có lẽ là không bình thường trong mắt người đời của bạn mình. Một Hàn Đông bề ngoài lạnh lùng nghiêm cẩn nhưng cũng sẽ vì giao tình cũ với Tạ Mạnh mà dọn dẹp một phen lao xao, là Hàn thiếu gia “nói một là một” hết lòng bang trợ bạn bè khi người ta khó khăn, là người thoạt nhìn cao lãnh nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ ngốc ngốc làm theo lời Trương Giang Giang nói. Tất cả những người ấy, họ viết nên thanh xuân của chính mình, cũng điểm tô thêm cho thanh xuân của người khác. Và trên những chặng đường đời tiếp theo, họ luôn vững bước vì biết là sẽ luôn có những ai đó, ở sau lưng họ, cổ vũ họ, làm điểm tựa cho họ. Hãy còn nhiều, nhiều lắm những nho nhỏ vụn vặt lại dễ dàng đánh động vào lòng người khác, cứ đọc thử thì các bạn sẽ biết thôi. Thường thường thì các câu truyện tớ đọc hay lấy bối cảnh ở các thành phố lớn và hiện đại, nhưng Tháng Năm Qua lại là câu chuyện được viết ở vùng sông nước Giang Nam, với những chiếc thuyền ô bồng, những lễ hội truyền thống đầy ắp người, những con đường đã cũ kĩ, những hàng cây bạch quả ven đường. Nghĩ sao cũng thấy thật là bình yên và ấm áp, nhất là đối với đứa mê mẩn cổ trấn như tớ, thì chỉ hận một nỗi sao không thể xuyên qua truyện mà tới đó luôn. Cũng cảm ơn Tháng Năm Qua, hay nói chính xác ra là quyển 1, đã giúp tớ nhớ lại quãng thời gian mình còn ngồi trên ghế nhà trường hồi cấp 3, hồi hãy còn chưa lớn những cũng đã chẳng còn nhỏ, hay lo nghĩ vu vơ nhỏ bé thôi chứ chẳng phải quan tâm tới điều gì quan trọng lớn lao cả, thầm mong rằng có thể kéo dài quãng thời gian đó mãi. Mỗi chương trôi qua tớ đều cảm thấy lòng mình bất giác bình yên hơn một chút, lại càng chỉ mong mình sẽ chẳng bao giờ phải lớn lên, phải trường thành nữa cả. Chỉ tiếc một nỗi, thời gian là thứ đã qua đi sẽ không bao giờ trở lại nên chúng ta đành cất kí ức vào một nơi nào sâu trong trí nhớ, thi thoảng lại lấy nó ra suy nghĩ mà thôi. Ngôn từ và văn phong của tác giả hết sức hết sức dịu dàng, khiến tớ mỗi lần nhắm mắt lại tưởng tượng liền không kiềm được lòng mình sao cho khỏi nôn nao…. Câu chuyện này dù không dài, nhưng lại khiến cho tớ cứ muốn lật đi lật lại mãi, cũng sẽ là một tách trà ưa thích của tớ, nhẹ nhưng lại vương vấn không quên. Trấn Hồn – Priest Link bản edit Khác với bộ truyện dịu dàng trên kia, bộ này hoàn toàn nhảy sang một thể loại khác, nhức não hơn và cũng mang đến nhiều cảm xúc mạnh mẽ hơn cho tớ. Và tớ nghĩ là cho đến khi tớ bỏ đọc đam mỹ rồi tớ cũng sẽ không quên được bộ này, nguyên nhân rất đơn giản, đây là lần đầu tiên tớ nhảy vô bẫy, xác định nhầm công – thụ T____T Thật ra là hồi năm ngoái tớ đã định cày bộ này rồi vì mấy thể loại linh dị huyền huyễn là gu của tớ mà, cơ mà tớ có một tật xấu là nhiều lúc không nhịn được lại hay mở phần kết ra xem trước, ngày đó đọc xong phần kết, thật ra cái kết cũng chẳng có gì, cơ mà tớ bỗng nhiên có dự cảm không lành thế là skip đến tận đầu năm nay. Hôm đó nghe tin truyện này được mua bản quyền chuyển thể nên lại bấm bụng thôi lôi ra đọc nốt đi mày còn chờ gì nữa. Kết quả trước khi đọc lại còn lên mạng xem review, huhu dự cảm thành sự thật cơ mà đã trót lỡ nhảy hố rồi nên là tớ vẫn kiên cường đi tiếp nè. Truyện này nói chung là cũng đáng yêu lắm, lại không máu me kinh dị nên là cứ yên tâm đọc nha. Cũng không biết nên nói từ đây trở về trước hay là từ trước ngược về nay cơ mà đại khái đây là câu chuyện về một nơi gọi nôm na là Cục Điều Tra Đặc Biệt. Nó đặc biệt vì nó chỉ nhận về những vụ án mà cảnh sát thông thường không thể giải quyết được, lại còn đặc biệt giao du âm dương hai giới. Và đặc biệt vì đa phần người ở đây đều không phải người bình thường, một nơi mà quỷ hồn yêu tinh người thường đều có đủ. Nơi này có một Chúc Hồng đến một vài ngày trong tháng lại lộ ra đuôi rắn và cực thích ăn thịt tươi, một quỷ hồn Uông Chủy phụ trách thu chi, một con mèo đen thành tinh biết nói tên Đại Khánh, một đại sư chính cống dòng Đạt Ma thật ra mình nghĩ nó là Lạt Ma có sở thích quay chụp selfie trước khi chấp hành nhiệm vụ, một Thi Vương vừa nhìn đã thấy âm khí đầy mình, lại còn cả một đứa ngốc tên Quách Trường Thành mà dường như tác dụng duy nhất là vật trang trí điểm tô. Cái Cục làm gì cũng thần thần bí bí, lệnh triệu tập đến nhận việc lại là 12h đêm ngày cô hồn = Vậy Cục Trưởng lại là người ra sao? Đó là một tên cà lơ phất phơ tên Triệu Vân Lan. Ngoại trừ là một người trần mắt thịt có thể chảy máu có thể bệnh có thể chết ra, Triệu Vân Lan không hề bình thường. Tính cách vặn vẹo 2 mặt, trước mặt người khác một kiểu sau khi về nhà một kiểu. Ra ngoài làm việc thường xuyên khoác lên mình bộ mặt nho nhã lễ độ đến lúc đối mặt nhân viên thì vô sỉ mặt dày 3 Đời này Triệu Vân Lan, ngoại trừ việc là người phàm như ở trên nói xong, y còn là chủ nhân của một thứ khác – Trấn Hồn Lệnh. Trấn Hồn Lệnh truyền đời đến nay lần đầu tiên bị hợp pháp hóa thành một cơ quan nhà nước, đây chắc chắn là điều không ai ngờ được. Tuy nhiên mục đích Trấn Hồn Lệnh và Trấn Hồn Lệnh Chủ tồn tại ở nhân gian thì mãi mãi vẫn chỉ có một. Cứ tưởng chỉ cần cần mẫn làm “công việc” mà mình vẫn chịu trách nhiệm xong, đến ngày chuyển thế thì chuyển thế, vậy mà đời này Triệu Vân Lan lại gặp Thẩm Nguy. Cứ tưởng bèo nước tương phùng ai ngờ lại là bị xếp đặt. Dù Thẩm Nguy như gần như xa, thoắt cái quan tâm thoắt cái lại lạnh nhạt khiến Triệu Vân Lan xoay mòng mòng nhưng cuối cùng vẫn không rút chân ra mà lại càng lún càng sâu, đến lúc không thể quay đầu lại nữa thì tầng thân phận thật của Thẩm Nguy lại lộ ra, hắn là Trảm Hồn Sứ. Là vị đại nhân mà chỉ mình Triệu Vân Lan có thể đối đãi bình thường, là người mà chỉ sự tồn tại của hắn cũng đủ để hù chết một cơ số người. Thẩm Nguy kiềm chề lại kiềm chế, kiên trì bảo vệ một lời hứa từ ngàn năm trước, chỉ là ngay từ khi hắn bước chân đến nhân gian ở một bên ngắm nhìn Triệu Vân Lan thì chắc chắn không thể tránh khỏi chuyện một ngày bị người khác tính kế. Vậy người khác bị tính kế sẽ làm gì, trả đũa sao? Thẩm Nguy bị tính kế thì làm gì? Vừa trả đũa vừa tương kế tựu kế. Mà mục đích của hắn kì thật cũng rất đơn giản, hắn chỉ muốn một người nào đó mà thôi, muốn tất cả của người đó. Trên con đường đó, lần lượt các thánh khí như Luân Hồi Quỹ, Sơn Hà Trùy, Công Đức Bút và cả Trấn Hồn Đăng đều lần lượt xuất hiện, kéo theo đó là vô vàn chuyện xưa khác. “Trấn hồn người sống, an tâm người chết Chuộc tội lỗi chưa xong, quay vòng quay chưa tận……..” Cái gì là sinh? Cái gì là tử? Cái gì là trật tự cái gì là hỗn độn? Cái gì là tiêu thất cái gì là luân hồi? Đến cuối cùng, ai rồi cũng sẽ có đáp án của riêng mình. Tình cảm trong truyện này vốn cũng không phải ít, lại cũng không phải nhiều. Ẩn đằng sau từng câu chuyện nhỏ, từng khúc mắc, chúng ta vẫn có thể thấy tình yêu dần dần sâu đậm của Triệu Vân Lan, bất chấp của hắn, liều lĩnh của hắn, quan tâm của hắn, khắc cốt ghi tâm của hắn. Cũng có thể thấy được tình cảm giãy dụa suốt ngàn năm của Thẩm Nguy, đau đớn, khổ sở, ngọt ngào, hạnh phúc, đè nén rồi lại không kiềm được. Mỗi lần Thẩm Nguy gọi hai tiếng “Vân Lan”, dù chẳng có gì miêu tả thêm nhưng mà tớ lại vô cùng vô cùng thích hai chữ này, tớ cảm thấy hai chữ ấy sao lại có thể gọi đến thân thiết gọi đến dịu dàng gọi đến thỏa mãn nhường ấy, ẩn đằng sau ấy dường như là tình cảm đã trải suốt mấy ngàn năm của Thẩm Nguy. Thêm một điểm nữa là đầu óc của Triệu Vân Lan. Cục trưởng Triệu có một sự nhạy bén mà thật sự là tớ chỉ muốn quỳ bái luôn 3 Người nhìn cứ tưởng dặt dẹo chả được tích sự gì thế nhưng trong lúc phởn phơ nhất vẫn có thể làm người ta đứng tim. Ngoài mặt thì lúc nào cũng ôn hòa nhã nhặn mà sau lưng chẳng biết đã nghĩ ra bao nhiêu cách để đâm cho người ta như một con nhím rồi. Mới nhìn thì cứ như bị người ta ép mua ép bán ấy thế mà ngược lại tố khổ còn tiện đường ép buộc lại người ta, chuyện gì cũng tỏ ra ngu ngơ khù khờ xong bất thình lình nói toàn những chuyện giật gân nhử người, sau khi người ta thảng thốt thừa nhận xong lại hỉ hả nói rằng “Chỉ thử mà thôi”. Lúc nói chuyện cũng chỉ trực chờ người ta lộ ra sơ hở để nhào vào vân vê nhào nặn. Cục trưởng Triệu cà lơ phất phơ lại tự tạo cho mình thành một người đất không sợ trời không sợ liều lĩnh cực hạn. Chỉ vì uất ức cho thuộc hạ mà có thể đào hết mấy tầng xương sọ không biết chết đã mấy đời lên nói đập là đập. Thần thần bí bí lại dám dùng cả cấm thuật có thể bị thiên phạt trong lúc tróc quỷ. Người yêu chỉ Đông hắn toàn đi ba bước xong vọt thẳng về phía Tây. Ấy thế nhưng lại là người đáng để dựa dẫm cực kì. Truyện này nếu được xếp thì hẳn phải là huyền huyễn ha. Mấu chốt truyện hầu như toàn xoay quanh các nhân vật và thần thoại từ thời hồng hoang sơ khai của thiên địa. Cố đọc thì cũng sẽ kha khá hiểu hơn mà không đọc thì về sau nó cũng sẽ lặp lại thôi, còn cả một đoạn Triệu Vân Lan tự mình tổng kết nữa nên không phải lo đâu. Kết cấu truyện thì tớ không hay đọc mấy cái thần tích lắm cơ mà đại khái là theo tớ thì nó khá là logic, với cả đừng nghe thấy toàn thần thoại mà lầm, ngay khi các bạn nghĩ mình đang đọc một bộ truyện siêu nghiêm túc thì sẽ lập tức bò ra để cười đấy = Hành Lá Link bản edit Đây là bộ truyện vừa tớ đọc gần đây nhất. Tớ vẫn luôn có thói quen tìm một từ mà ngay khi nghĩ đến từ đấy thì sẽ nghĩ ngay ra bộ truyện tớ thích. Cơ mà mấy ngày nay phân vân mãi mà vẫn chẳng chọn được, mà nếu có được từ nào nghĩ nhiều nhất, thì chắc là “chân thực”. Đương nhiên nó cũng không phải chân thực đến mức chém người đầu rơi máu chảy đọc xong mình run lẩy bẩy vì đau lòng lại ám ảnh suốt mấy ngày, chỉ là tớ cảm thấy nó rất thật, rất thật mà thôi. Hành Lá giống như một cuốn nhật ký kể về quá trình trưởng thành từ hai đứa bé con ngây ngô đến hai thanh niên trưởng thành có thể gồng mình gánh chịu mưa to gió lớn, hay giống như người ta thường nói đó mà, trúc mã trúc mã nắm tay nhau mà lớn lên. Lâm Cảnh, khi bé thì là hoàng tử ăn sung mặc sướng có bố có mẹ. Đúng vậy, trước năm 9 tuổi vẫn là thiếu gia cao ngạo xa cách. Nhưng đến sau năm 9 tuổi, lập tức rơi thẳng từ thiên đường xuống dưới nơi bùn đất tăm tối, mẹ bỏ đi, cha nát rượu, tình thương dần dần hóa lạnh lẽo trong lòng, đứa trẻ dù có tốt đẹp đến mấy cũng dần dần tối tăm đi. Tối tăm từ ngoại hình không sức sống, quần áo rách rưới rồi đến tâm lý vặn vẹo khi tuổi còn quá non trẻ. Lâm Cảnh bị ép buộc trưởng thành quá nhanh, một đứa bé lại đi nghiên cứu hồ sơ pháp luật, ngày càng lầm lì ít nói. Thế nhưng, thật may mắn vì có Đường Nguyên mà dù tính cách hắn lạnh lùng vô tâm đi nhiều lắm, chung quy hắn cũng không sa vào con đường hư hỏng phạm tội, chí ít Lâm Cảnh cũng đã trưởng thành giống như một người bình thường nếu không tính đến oán hận của hắn đối với những người từng đắc tội mình. Đường Nguyên, đứa bé được miêu tả đáng yêu hiền lành, biệt danh lại là “Tiểu Thang Viên”, thế nhưng cũng chẳng thật sự hiền lành ngu ngơ như vẻ bề ngoài. Đường Nguyên có thể học không tốt, nhưng bị Lâm Cảnh o ép cũng có thể vùng lên đoạt hạng. Có thể là đứa con bị mẹ Đường lấn át đánh mắng nhưng lại lớn tiếng, thậm chí uy hiếp người khác vì bảo vệ Lâm Cảnh. Thoạt nhìn ngoan ngoãn gia giáo nghe lời người lớn, ấy vậy mà cũng có một đoạn thời gian học xấu đánh nhau đua đòi với người khác. Thật may vì có Lâm Cảnh, mới có thể khiến Đường Nguyên không làm gì quá đà ảnh hưởng tới cuộc đời mình, cũng nhờ có Lâm Cảnh mà Đường Nguyên mới có thể có chính kiến có nỗ lực có kiên trì cho con đường đời và cả hạnh phúc của cuộc đời cậu. Tình cảm của hai đứa trẻ như thế, cứ từ từ chậm rãi mà lớn lên. Nhớ đến ngày đầu tiên Đường Nguyên dựa cửa muốn chơi chung đồ với Lâm Cảnh, dường như chẳng qua bao lâu cũng là cậu bé dù rất thích ăn nhưng lại quyết tâm nhường cái đùi gà đã bị mình liếm qua cho Lâm Cảnh, mà Lâm Cảnh cho dù lúc đầu đen mặt, cuối cùng lại vẫn không cự tuyệt với cái đùi gà ấy. Là Đường Nguyên dù lớn hay bé cũng đều sẽ ôm Lâm Cảnh vào lòng vỗ về cậu, cho dù đó là Lâm Cảnh gầy yếu trơ xương bị cha ruột ngược đãi hay thiếu niên Lâm Cảnh thâm trầm lại tài giỏi hay thậm chí thanh niên tinh anh thời đại mới Lâm Cảnh, vĩnh viễn đều là Lâm Cảnh được Đường Nguyên dùng tư thế ôm vào người mà che chở. Là Đường Nguyên mỗi một giao thừa đều lo lắng Lâm Cảnh cô đơn mà kéo cậu cùng đi với mình. Là Đường Nguyên cho dù đã học xấu thì chỉ vì người bị cướp là Lâm Cảnh lại chịu bị đánh mà đòi lại tiền cho cậu. Là Đường Nguyên vì không thể giữ lời hứa với Lâm Cảnh mà lại ăn không ngon, ngủ không yên cuối cùng nhập viện. Là Đường Nguyên có thể bỏ cả kỳ học ở trường để đến chăm sóc Lâm Cảnh ở Thâm Quyến xa xôi. Còn Lâm Cảnh thì sao? Cuộc sống đầy đủ bỗng chốc rơi xuống nơi sâu tận cùng không thấy đáy. Đến tận lúc đó vẫn chỉ có một mình Đường Nguyên quan tâm, chăm lo cho hắn. Lâm Cảnh nhận được quan tâm của Đường Nguyên, cũng chăm lo bảo bọc cho hắn. Thấy hắn thành tích không tốt thì không tiếc công ép hắn học bài. Vì an toàn của Đường Nguyên mà thậm chí không hề để cậu có thể làm việc tốt, cuối cùng lại vì áy náy của cậu mà giúp cậu giúp đỡ người khác, cũng quan tâm tới tâm tình cậu mà dùng lời nói an ủi quan tâm cho dù bình thường độc miệng muốn chết. Nụ cười mà người ta có mong cũng chẳng thể thấy được lại là thứ mà Đường Nguyên nhìn đến chẳng thấy có gì lạ lẫm. Mỗi lần có gì ngon có gì vui đều muốn đưa Đường Nguyên đi cùng. Một thiếu niên còn chưa thành niên lại tính tới chuyện mua nhà ở thành phố lớn chỉ vì muốn xây dựng một tổ ấm vì riêng hai người. Một sinh viên chưa tốt nghiệp lại muốn tự mở một công ty, cho dù có là vì chút tư tâm, thì cuối cùng vẫn là nghĩ đến tương lai của họ. Chỉ là trong cuộc đời, không có ai là hoàn mỹ cả. Lâm Cảnh và Đường Nguyên cũng thế. Cho dù kiên quyết bên nhau rồi, mỗi lần về nhà Đường Nguyên vẫn là nơm nớp lo sợ, muốn cùng người mình thích ở cùng nhau thật lâu thật lâu nữa nhưng chung quy vẫn lần lữa không dám come-out với gia đình. Thế nhưng vẫn luôn là Lâm Cảnh cam chịu cậu ấy, lúc mới lớn dù thích cậu ấy lại vẫn chẳng hề biểu hiện ra mỗi khi cậu ấy nói thích cô gái nào đó. Cam chịu cậu ấy nên khi Đường Nguyên muốn tránh mình, dù đau khổ lại vẫn chấp nhận. Cam chịu hứa với cậu rằng cho dù đi học xa thì sau này vẫn sẽ định kỳ trở về để cậu ấy muốn gặp là gặp. Đến sau này nhận ngỏ lời của cậu ấy rồi, lại cam đoan với Đường Nguyên rằng chỉ cần cậu không muốn thì không ai có thể biết quan hệ giữa bọn họ. Vì thế, cuối cùng Lâm Cảnh cũng chờ đến một ngày nghe Đường Nguyên nói rằng, năm này lại qua năm khác, chi bằng năm nay luôn đi. Một thanh niên tưởng chừng yếu đuối cuối cùng vẫn là cố gắng bảo vệ tình yêu của họ như vậy. Cũng đừng nghĩ rằng bề ngoài Lâm Cảnh bình tĩnh lí trí như vậy, cho dù có giỏi giang hơn nữa, Lâm Cảnh vẫn mãi là đứa bé không có cảm giác an toàn, cho dù là với người hắn yêu hết lòng thì cảm giác ấy chỉ có lên cao tới đỉnh điểm chứ chẳng hề có dấu hiệu vơi bớt. Lâm Cảnh đốc thúc Đường Nguyên học hành, đương nhiên còn chẳng phải vì sợ không thể học cùng 1 trường? Lúc biết Đường Nguyên nộp hồ sơ thay mình đến nơi khác thiếu điều lại nổi khùng. Vội vã muốn lập công ty riêng, mua nhà chẳng phải là vì sợ tâm tình Đường Nguyên không vững sẽ hối hận? Sẽ có lúc vin vào đáng thương để Đường Nguyên đường xa tới chăm sóc cho mình. Cho dù biết là không nên cưỡng cầu thanh niên có ý chí của riêng mình lại không kìm được mà ép buộc cậu ấy ở bên cạnh mình. Thế nhưng, vẫn luôn là Đường Nguyên bao dung Lâm Cảnh đến thế. Thấy cậu ấy đau đớn thì cho dù có đang giữ khoảng cách cũng vứt khoảng cách đi mà ôm cậu ấy vào lòng. Biết rằng có thể Lâm Cảnh là đối xử không công bằng với mình, lại vẫn chấp nhận cậu ấy, thay cậu ấy nói tốt với người ngoài. Dù biết cậu ấy vô lý nhưng lại vẫn từ từ vỗ về cậu ấy chứ tuyệt không quay lưng bỏ đi hay nói lời tổn thương người. Tay bị thương vẫn lặn lội đường xa tới Thâm Quyến muốn cùng cậu ấy. Cho dù bị cậu ấy dội bom điện thoại kiểm soát khắp nơi vẫn là cắn răng không nói lời nào. Thế nên, cuối cùng Đường Nguyên đã có thể từ nhân viên trở thành khoán đầu của công ty trang trí. Không ai là hoàn hảo cả, chỉ là hai sự không hoàn hảo ấy lại bổ khuyết cho nhau thành hài hòa mà thôi. Một người kiên định, một người dũng cảm, không gì là không thể. Lâm Cảnh và Đường Nguyên cũng có mặt ác liệt của chính mình. Người phụ nữ nhân lúc bố Lâm Cảnh chết vội vội vàng vàng đè ép cậu, lại thuê luật sư tỏ ra mình rất cao minh, cuối cùng lại vẫn bị đứa trẻ năm xưa thuê được một người luật sư, từ từ lớn lên, chậm rãi trả thù. Cuối cùng còn không phải cái công ty cố gắng ôm vào người đó bị Lâm Cảnh kéo sụp, mà bản thân bà ta phải đi cầu xin tiền của Lâm Cảnh. Mà nếu không có Đường Nguyên nói giúp, Quảng Lệ Hoa liền chắc chắn một phân tiền cũng chẳng thể bòn rút của Lâm Cảnh mà cũng chẳng thể làm gì cậu ấy. Tên thực tập sinh làm cùng chẳng ra làm sao tung một bức ảnh của cậu ấy ra, chỉ vì hắn là con ông cháu cha mà hắn chẳng thể cho tên kia một trận chính diện. Vậy mà mấy tháng sau ngay ngày họp cổ đông lại gửi ảnh chụp sa đọa đã qua xử lý của tên kia tới cho bố hắn, mà lại còn chụp ảnh qua màn hình để hắn không thể so số liệu. Lâm Cảnh chính là ví dụ điển hình cho câu” Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn”. Cho dù Lâm Cảnh không phải quân tử đi chăng nữa, hắn cũng không phải tiểu nhân. Đường Nguyên, bề ngoài nhu thuận như thế, lúc tức khí lên đương nhiên cũng học mẹ Đường xuất ra một thân công phu mồm mép có thể làm cho bất cứ ai cũng phải xanh mắt mèo, điển hình có thể nói là tội nghiệp bạn học Vinh Châu xấu số chỉ vì trót lỡ dại gửi một cái ảnh cho Đường Nguyên. Mẹ Đường cuối cùng không phải hết lần này đến lần khác nhượng bộ cậu sao? Trong truyện còn có sự xuất hiện của cặp đôi oan gia “học bá cùng ác bá” Trình Vũ Dương và Vinh Châu. 4 người họ là bạn hồi cấp 3, Vinh Châu lúc đầu còn thích Lâm Cảnh nhưng mà rồi rốt cuộc cái câu đạo lý “Yêu người mình yêu chẳng bằng ở bên người yêu mình” lại còn chẳng không đúng sao = Thật ra nói thế thôi chớ hai bạn đó oan gia như thế chả biết tình cảm nảy mầm từ cái lúc nào. Trình Vũ Dương thì im lặng, Vinh Châu lại cứ lợi dụng, may mà không quá trễ không thì có hối cũng không kịp. Ngoài ra còn có phiên ngoại dành cho một nhân vật xuất hiện thoáng qua trong chính văn. Có thể nói người đó là nguyên nhân đầu tiên khiến Đường Nguyên bất an về tình cảm với Lâm Cảnh, chính bản thân anh cũng đã chịu qua rất nhiều tổn thương trong tình cảm của mình, chỉ là mất đi Lê Phóng, anh lại gặp được Tô Dịch – Diệp Mạc Bắc. Phiên ngoại này rất ngắn, lại cũng đáng yêu. “Anh nói tôi với anh chưa ở chung bao lâu, có tình yêu đích thực gì mà nói? Tô Dịch nói tuy thời gian ngắn hơn lâu ngày sinh tình, nhưng thời gian dài hơn nhất kiến chung tình, sao không thể yêu được một người? Anh nói đàn ông với đàn ông vốn không thể lâu dài. Tô Dịch nói tôi đã come-out từ lâu, dù không thể cậu, yêu người khác cũng vẫn là đồng tính luyến. Anh cuối cùng hung dữ nói nhưng nhà tôi không cho phép. Tô Dịch nghiêm mặt nói ai lại dám bắt cậu đến bệnh viện tâm thần, thì tôi dám đưa người đó vào tù!” Huhu cuối cùng cũng bổ não xong rồi thoải mái bao nhiêu 😥
review tháng năm qua