phò mã 16 tuổi

2, kiếp trước Phò mã mộ tử trạc suất diễn không nhiều lắm. 3, nữ chủ so nam chủ đại một tuổi, nam chủ ở nữ chủ trước mặt chính là siêu cấp nghe lời trung khuyển. 4, nội có manh miêu đại bánh bao lui tới! Yêu sâu sắc trọng sinh nữ cường ngọt văn Nghĩ làm gì có chuyện bắt cóc người khác đi làm phò,làm gái hát dễ thế. Trường hợp thiếu tiền ai đó.bị bắt vào quán hát trừ nợ,ko tiếp khách thì bị đánh may ra còn hợp lý. Chứ ngang nhiên bắt cóc con nhà người ta về bắt tiếp khách giữa thanh thiên bạch nhật. Rồi Cung Mệnh của Quý Cô an tại Dần có các sao Thiên mã,Trường sinh. Công danh bị trắc trở. Cung Mệnh của Quý Cô an tại Dần có các sao Thiên mã,Trường sinh. Gặp nhiều may mắn và làm lên dễ dàng (cách Mã ngộ Trường sinh) Cung Mệnh của Quý Cô an tại Dần có các sao Thiên mã VIDEO | Cứu bé sơ sinh một ngày tuổi bị chôn sống. Tin nóng 26/05/2018 20:30. Một bé sơ sinh đang còn dính đầy nhau thai, dây rốn đã được người dân phát hiện chôn dưới lớp đất cát tại thôn Phò Trì, xã Tân Thắng, huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận vào ngày 26-5. 0. Tập 5 phim Mời Phò Mã Thần Thám Đón Dâu, dàn dựng quay tại Trung Quốc, các cảnh quay luôn ấn tượng. Mời Phò Mã Thần Thám Đón Dâu (Detective Husband I've Never Met) - Câu chuyện Tiểu đế cơ Công Nghi Âm được hoàng thượng ban hôn, thành thân cùng Tần Mặc tình nhân trong mộng của vô số thiếu nữ, không ngờ đêm đại Đại Đường Chi Thần Cấp Phò Mã Gia. Trinh Quan bảy năm, xuân. Thái Tông Hoàng Đế hạ sắc thư, đem Nhữ Nam công chúa Lý Viện Xu gả cho Lai Quốc Công Đỗ Như Hối con Đỗ Hà. Ngày mười tháng ba, Lai Quốc Công trong phủ tiếp theo phiến vui mừng, giăng đèn kết hoa, vui sướng Vay Tiền Nhanh Iphone. Tô Hạo vừa nghe, nhẹ nhàng rưng rưng đôi mắt đẹp chớp chớp, lắc đầu nói, "Coi như phải đi, một viên ngói , một viên gạch, từng cọng cây ngọn cỏ của phò mã phủ cũng không thể phá hoại, " dừng một chút, lại nói, "Phò mã phủ nguyên là hoàng gia ban tặng, là nhà của Điện hạ cùng Phò mã, cũng không phải hết thảy là của Tô Hạo, nếu ta không còn làm phò mã, thì có tư cách gì hủy đi phò mã phủ." Bên trong màn rèm , Hạnh Hoa dưới tàng cây, một đường bên cạnh hoa sen.....Ngày nào đó Điện hạ tái hôn, cùng với tân phò mã tản bộ thăm thú, liệu có nhớ đến tiểu phò mã nữ tử 16 tuổi như ta đây ? Phò mã nghĩ ở trong lòng. Tô phu nhân gật đầu nói, "Trong thiên hạ, tất cả là đất của vua, đất ở xung quanh, hắn là vương thần. Vi nương muốn hỏa thiêu phò mã phủ nguyên là muốn tạo ra hiện trường phò mã chôn thây trong biển lửa, làm cho hoàng thượng không truy cứu nữa, nếu không chúng ta coi như chạy trốn tới chân trời góc biển cũng không thoát được tội khi quân phạm thượng. Nếu con trai của ta nhẹ dạ không muốn động đến phò mã phủ, người làm mẹ này không đốt cũng được, hiện nay trong thành đạo tặc nổi lên bốn phía, chúng ta thừa loạn chạy đi, để cho hoàng thượng nghĩ rằng phò mã bị loạn đảng cướp đi." Nhũ mẫu nói, "Việc này không nên chậm trễ, phu nhân và tiểu thư nếu kế đã định, chúng ta bây giờ liền ra tay thu thập hành lý a." Hai cô cô cũng nói, "Phu nhân, kịp lúc thu thập đi." Lập tức nhũ mẫu cùng hai cô cô trở về phòng chuẩn bị đồ, Tô phu nhân thì lại ở lại phòng ngủ giúp Tô Hạo thay y phục. Vết thương trên người Tô Hạo đều đã kết vẩy, ngoại trừ trên lưng có một vết sẹo đậm màu, các vết thương khác vẩy đều đã chóc ra, lưu lại vết sẹo phấn hồng, bởi vậy không còn đáng ngại, không chỉ có thể tự đi lại, cũng có thể làm được một số động tác nhẹ rồi. "Được rồi, Hạo nhi, chúng ta đi thôi." Bên kia nhũ mẫu cùng hai cô cô cũng đã thu thật thỏa đáng, từng người khoác một bao quần áo đi tới, bên này Tô Phu nhân cũng giúp Tô Hạo thay y phục xong rồi, cùng nhũ mẫu và thị nữ của Tô phu nhân cải trang một phen, Tô Phu nhân liền kéo tay Tô Hạo, thúc giục nàng mau chóng rời đi. Tô Hạo chỉ cảm thấy hai chân nặng như đeo chì, khó có thể cất bước, Tô Phu nhân kéo kéo một hồi, cuối cùng Tô Hạo cũng coi như đi về phía trước hai bước, chính là hai bước này bước đi cũng vô cùng cẩn trọng, mỗi bước đi đều là nước mắt như mưa, thật giống như thân thể của nàng đã sớm cùng Trường Ninh là hai hòa một, lúc này bị lôi kéo đi, thân thể như bị xé rách đau đớn, "Điện hạ....." Tô Hạo hô hoán trong nội tâm, cho đến khi năm người từ phòng ngủ đi ra, liếc nhìn thấy một thân ảnh màu trắng như ngọc đang đứng ở bên hồ sen đối diện, Tô phu nhân, nhũ mẫu, hai vị cô cô lập tức sợ hãi đến mặt không có chút máu, "Nhào oành" quỳ tới đất trên, miệng hô "Điện Hạ !" Tô Hạo đang quay đầu nhìn lại phòng ngủ, nghe được tiếng bốn người quỳ lạy xuống đất mới quay đầu nhìn lại, chính là đang đón nhận ánh mắt của Trường Ninh, chỉ cảm thấy hai đạo băng trùy như đâm thẳng vào đáy lòng, trong lúc nhất thời mặt đầy nước mắt đang đọng lại, cũng không biết Trường Ninh từ lúc nào trở về, trong đầu chỉ có năm chữ -Điện hạ tức giận rồi.... Chỉ nghe Trường Ninh khẽ mở môi đỏ, "Chỉ tiếc chín cổng Kinh Thành đã đóng, có trọng binh canh gác, các ngươi lại từng người từng người cải trang trang phục chỉnh tề như này, chắc là cũng không đi được rồi." Lúc này Tô Phu nhân cùng với bốn người trên đầu đang phủ tấm khăn, là trang phục của nông phu, Tô Hạo thì lại mặc áo đuôi ngắn trên đầu buộc một khăn đội đầu, buông xuống che nửa khuôn mặt bên trái, như một tiểu nông phu. "Điện, Điện hạ. . . . . ." Tô phu nhân đầu lưỡi thắt, nói chuyện đã có chút không lưu loát, "Chúng ta chỉ là lo lắng trộm cướp vào phủ, vì lẽ đó. . . . . ." Trường Ninh không đợi Tô Phu nhân nói xong, khoát tay chặn lại, "Phu nhân không cần nhiều lời, mời trở về phòng nghỉ ngơi, Bổn cung có chuyện cùng Phò mã nói." "Phò mã thương thế còn chưa khỏi hẳn, Điện hạ cần phải hạ thủ lưu tình." Tô phu nhân cáo lui thuận tiện run rẩy cầu xin. Nhũ mẫu kéo kéo góc áo Tô Phu nhân nói, "Phu nhân đa nghi rồi, Điện hạ lẽ nào lại đánh mông phò mã sao ?" Tô phu nhân trừng nhũ mẫu một chút, "Ngươi biết cái gì a!" Hai cô cô thì lại theo sau lưng hỏi, "Chẳng lẽ thật sự là đánh mông sao ?" Bốn người liền thì thào to nhỏ rời đi. Trường Ninh nhìn bóng lưng bốn người dần dần biến mất ngoài cửa viện, mới thu tầm mắt lại, lạnh lùng nhìn Tô Hạo một chút, cũng không nói chuyện với nàng, trực tiếp đi thẳng vào phòng ngủ. Tô Hạo ngơ ngác đứng tại chỗ, đi cũng không được, vào cũng không xong, không biết lúc này phải làm như thế nào. Một lát, bên trong truyền đến giọng nói lạnh lùng của Trường Ninh, "Phò mã còn không đi vào, tính ở đó đứng đến mọc rễ cây nảy mầm sao ?" Tô Hạo nghe xong, lúc này mới đỏ mặt cúi đầu đi vào, tay chân cũng không biết nên để ở đâu, hết sức khó xử. Trường Ninh ngồi ở cạnh bàn, tự tay rót một chén trà, đang bưng ở trong tay, uống một hớp, nhìn Tô Hạo. Bởi vì Phu nhân thu dọn hành lý muốn rời đi, bên trong phòng ngủ, hòm để quần áo cùng xiêm y rơi loạn xạ, hoàn toàn là một mớ hỗn độn, Tô Hạo vội vàng ngồi chổm hổm thu dọn, nàng vốn là từ nhỏ không động vào mấy việc thu dọn như này, cũng không biết gấp quần áo, chỉ là vò thành một đống rồi nhét vào trong tủ cho xong việc. Trường Ninh lạnh lùng nhìn, cũng không đưa ra lời bình. Cho đến khi Tô Hạo thu thập xong, ngẩng đầu nhìn Trường Ninh một lúc, đã thấy nàng không còn ngồi ở cạnh bàn, mà đã đi đến bên buồng ngủ, nghiêng người đi vào phía trong, chỉ cho Tô Hạo nhìn thấy bóng lưng lạnh lùng. Cũng không biết ta cùng mẫu thân nói chuyện nàng đều đã nghe được bao nhiêu....Bây giờ nên giải thích như thế nào mới tốt ? Tô Hạo một bên nghĩ, một bên lề mề thay đổi quần áo ngủ, nhẹ nhàng đến bên cạnh Trường Ninh đặt người xuống. Điện hạ, nương dẫn ta đi, nhưng thật ra là vì muốn tốt cho Điện hạ..... Điện hạ, Tô Hạo xưa nay chưa từng nghĩ đến muốn rời xa Điện hạ..... Điện hạ, kỳ thực coi như Điện hạ vừa nãy không xuất hiện ở trong viện, ta nghĩ ta cũng sẽ gắt gao ôm cây cột, mặc cho mẫu thân cùng các nàng kéo ta ta cũng không đi a..... Điện hạ, ta đều sẽ không đi quan tâm thế nhân nhìn ta như thế nào, chỉ cần Điện hạ yêu thích, ta đều sẽ ở bên Điện hạ, mãi mãi là như vậy.... Tô Hạo liên tục suy nghĩ trong đầu, chung quy cũng không có dũng khí mở miệng, cuối cùng trỏ thẳng lên một ngón tay nhẹ nhàng chọc chọc vào lưng Trường Ninh, Trường Ninh cũng không có phản ứng, lại dựt dựt một góc áo ngủ của Trường Ninh, Trường Ninh cũng không đáp lại. Lần này, Tô Hạo có chút nhụt trí, khóe miệng rủ xuống, lẳng lặng nằm im, chung quy cảm thấy việc này là mình không đúng, cũng là nên có chút "Biểu hiện" hối lỗi mới phải, liền lại mím môi, đôi mắt đẹp chớp chớp, mặt dày duỗi lấy một chân phóng tới trên người Trường Ninh - Điện hạ dù sao lần này cũng nên có cái phản ứng chứ ? Tỷ như dùng sức đá văng ra chân của ta, hoặc là dùng tay kéo chân của ta ra, lại hoặc là mắng ta một câu , thế nào cũng tốt, chỉ cần có phản ứng liền vạn sự đại cát. Nhưng Trường Ninh vẫn không có động tĩnh. Tô Hạo mở mắt ra, một bên chớp, một bên dùng bàn chân nhỏ đang ngự trên người Trường Ninh mà cọ cọ, chung quy cũng phải có đáp lại a Điện hạ. Trường Ninh bỗng trở mình, đem Tô Hạo đặt ở dưới thân, mắt sáng như hàn tinh, hơi híp, ánh mắt như báo săn hướng về con mồi. Con mắt Tô Hạo không chớp, tim cũng không hiểu nhảy lên. Ánh mắt Trường Ninh đặt lên môi mềm của Tô Hạo, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng mân mê, sau đó cúi đầu, nhẹ nhàng đặt lên bờ môi của Tô Hạo một nụ hôn nhẹ nhàng. Tô Hạo chỉ cảm thấy cả người như bị điện giật, trong nháy mắt tê dại, đành phải nuốt nuốt nước miếng, động tác không thuận lợi xíu chút nữa là bị nghẹn nước miếng. Môi Trường Ninh bỗng gia tăng lực đạo, dùng sức mà ngậm lấy hai điểm môi anh đào của Tô Hạo, bàn tay đồng thời thăm dò vào trong cổ áo Tô Hạo, xoa lấy bộ ngực béo mập mê người như tiểu trái cây, ở trên ngọn đồi nhẹ nhàng xoa xoa một cái, Tô Hạo không khỏi hơi cửng người dậy, phát ra tiếng rên vụn vặt, "Ưm" một tiếng, khuôn mặt trong nháy mắt trở nên phấn hồng, trong đôi mắt đẹp mất đi tiêu cự, bịt kín một tầng hơi nước, so với ngày thường càng thêm mỹ miều động lòng người. Bộ dạng này khiến cho người ta mê mẩn, làm cho Trường Ninh hận không thể đem Tô Hạo nuốt trọn vào trong miệng, lưỡi mềm của Trường Ninh thăm dò từng tấc từng tấc hàm răng trắng sáng , đồng thời một bên tay tấn công xoa xoa lên hai khỏa ngực như tiểu trái cây ấy, ôn nhu lại bá đạo ở địa phương ấy càn quấy. Tô Hạo nhịn không được duỗi ra tay ngọc ôm lấy vai của Trường Ninh, cái lưỡi đinh hương đang điên cuồng cùng Trường Ninh dây dưa, tất cả thỏa mãn hóa thành tiếng thở dài, cùng hơi thở của Trường Ninh giao hòa cùng một chỗ, uyển chuyển du dương. Biết thương thế trên lưng của Tô Hạo vẫn chưa khỏi hẳn, Trường Ninh ngồi dậy, kéo hai tay nhẹ nhàng rút người mình đang nằm trên thân thể Tô Hạo ngồi dậy, Tô Hạo theo bản năng đem hai chân quấn chặt lấy eo Trường Ninh, hai tay càng ôm chặt hơn, Điện hạ, tại sao chúng ta không phải một người ? Như vậy là có thể vĩnh viễn không xa rời nhau. . . . . . Môi Trường Ninh ly khai môi Tô Hạo, cúi đầu, đem bờ môi nóng rực hôn lên khỏa ngực của Tô Hạo, lúc mãnh liệt lúc ôn nhu, lưu luyến khó bỏ, nhiều lần bồi hồi. Tô Hạo chỉ cảm thấy địa phương dưới rốn ba tấc nhiệt nóng hư không, vô cùng khó nhịn, không khỏi úp sấp trên vai Trường Ninh, gặm cắn lấy bờ vai dầy đặc mồ hôi của Trường Ninh. Một tay Trường Ninh vòng ôm lấy lưng Tô Hạo, một tay kia nhẹ nhàng thăm dò vào địa phương tư mật của Tô Hạo, ngón tay tách ra hai cánh hoa nhỏ, duỗi một ngón tay thăm dò vào nơi đó, dẫn tới đài hoa rung động không ngừng, cho đến khi ngón tay nhỏ bé thâm nhập vào sâu bên trong nơi tư mật ấy, Tô Hạo chỉ cảm thấy một trận xé rách đau đớn lan khắp toàn thân, không nhịn được phát ra tiếng nấc nhỏ, như là tiếng khóc nức nở nho nhỏ. Cảm giác được Tô Hạo không khỏe, ngón tay của Trường Ninh đứng ở bên trong bất động, ngẩng đầu lên hôn môi một hồi để trấn an Tô Hạo, Tô Hạo dần dần thích ứng dị vật bên trong cơ thể, cũng dần dần chính mình khẽ động, dựa theo nhu cầu mà phối hợp đòi hỏi, Trường Ninh đầu tiên là nhẹ nhàng nghênh hợp, sau đó theo bản năng dần tăng nhanh nhịp độ, không thể khống chế. Không lâu sau đó, hai tiếng rên thỏa mãn vang lên thật dài. Thân thể Trường Ninh đặt xuống khoảng không bên cạnh, Tô Hạo cũng nằm xuống theo. Trường Ninh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ của Tô Hạo, ánh mắt mê ly nhưng không mất đi sắc bén nói, "Lần sau còn chọc Bổn cung tức giận, Bổn cung nhất định sẽ không dễ dàng tha thứ." "Điện hạ. . . . . ." "Ngủ đi." Tô Hạo liền nằm nhoài trên người Trường Ninh mà ngủ, hai đệm vú mềm mại lót ở bên dưới thực sự thoải mái, nàng không cần rời đi, đương nhiên nàng cũng không còn khí lực để rời đi. Ngày hôm sau, Tô Hạo tỉnh lại, phát hiện mình vẫn nằm ở tư thế nằm úp lúc trước, nhưng dưới thân đã không còn thấy bóng dáng Trường Ninh, đưa mắt ra chung quanh, rốt cục ở sau 12 tấm màn che, bên cạnh cửa sổ thấy được bóng dáng Trường Ninh. Nàng cũng chưa rửa mặt, chỉ khoác lên một bộ quần áo ngủ màu trắng, tóc đen thật dài khoác phía sau đầu, rủ xuống vài sợi tóc cùng lông mi thon dài đang nhiễm một màu hào quang, là màu của ánh sáng mặt trời. Tô Hạo rời giường , đi tới bên người Trường Ninh , nhẹ nhàng kêu một tiếng, "Điện hạ. . . . . ." Trường Ninh vẫn chưa nhìn nàng, chỉ khẽ nói, "Ngươi đã tỉnh" , không đợi Tô Hạo đáp lại, lại nói, "Kỳ thực Phò mã phải đi, không đề phòng trực tiếp cùng Bổn cung nói thẳng, Bổn cung sẽ phái người đưa một đoạn đường, đều dùng tình cảm phu thê mà đáp lại." Tô Hạo vốn tưởng rằng sau một đêm an ủi, Trường Ninh đã tha thứ cho nàng, liền không nghĩ rằng vừa mới rời giường lại bị nhắc đến, oan ức từ phía sau ôm lấy Trường Ninh, trong mắt lệ quang nhẹ nhàng lấp lóe, run giọng nói, "Không muốn. . . . . ." Cảm giác được hai vai Tô Hạo hơi run, Trường Ninh quay người, ôm Tô Hạo vào ngực, khẽ vuốt lưng nàng, không phát một tiếng động, một lát sau bỗng hỏi, "Thích không ?" Tô Hạo thấy hỏi, đầu tiên là không rõ, sau đó không khỏi đỏ lên mặt nhỏ, nhẹ giọng nói, "Yêu thích." Nói xong thẹn đem khuôn mặt nhỏ chôn thật sâu vào trong áo Trường Ninh. Trường Ninh cũng không dễ dàng như thế buông tha người trong lồng ngực, nghiêm mặt cố ý hỏi, "Thích gì?" Tô Hạo chung quy không phải người ngu dốt, nghẹn lời chốc lát, trả lời, ". . . . . . Yêu thích Điện hạ." Vẻ mặt lạnh lùng của Trường Ninh dần dần mất đi, trên mặt tràn một làn sóng, nụ cười ôn nhu, ôm chặt Tô Hạo một chút, ôn nhu nói, "Nơi đó bây giờ còn đau không?" Mặt Tô Hạo đỏ như trái táo đỏ, nhỏ giọng trả lời, ". . . . . . Còn có một chút điểm đau." "Này. . . . . . Tối hôm qua nhất định rất đau. . . . . ." "Ừ. . . . . ." Trường Ninh chuyển đề tài, "Không phải nói thích sao ?" Ý tứ, đau cũng thích ? Chung quy lại nàng lại đem câu chuyện lượn quanh trở về.... Lần này Tô Hạo thật sự đáp không lên lời, oán trách một tiếng, "Điện hạ!" Ngữ khí có chút tức giận. Trường Ninh cười ra tiếng, vỗ vỗ lưng Tô Hạo, "Được rồi, không đùa ngươi." Lúc này tại phò mã phủ, Tiểu Kiều đang nằm trên giường, miệng nhỏ khóc nỉ non, trong mắt chứa lệ, hai hàng chân châu rào rào chảy xuống, bộ dáng này thật quá đáng thương a, họa nàng cũng họa không ra. Nàng sau khi té ngã bị thương ở chân, bây giờ chân phải sưng phồng đỏ chót, trên làn da trắng nõn ở lưng đùi bất chợt bị một đạo vết máu, đại phu đã băng bó đơn giản. Tiểu Kiều đang để cái chân nhỏ bị thương ra ngoài chăn, đặt ở vị trí dễ thấy, để Tô Phu nhân cùng các thị nữ ở một bên nhìn thấy bàn chân nhỏ của nàng mà thương xót, một bên nghe nàng ríu rít khóc nỉ non. Tô phu nhân rốt cục dỗ nàng không được, thở dài một hơi, ở bên giường ngồi xuống, kéo lấy đôi tay nhỏ của nàng vỗ vỗ an ủi, "Ngươi như vậy lại là một người si tình, ai lại không đau lòng cơ chứ ? Nhưng bây giờ Tô Hạo đã là phò mã của Trường Ninh công chúa, chúng ta cũng không còn cách nào khác rồi. Từ xưa đến nay, con rể hoàng gia đều bị khinh bỉ, bất kể là ở trước mặt hoàng thượng hay là trước mặt công chúa đều không thể ngóc đầu lên làm người, Tô Hạo dĩ nhiên rất khổ sở, ngươi còn không biết nặng nhẹ, cho hắn thêm phiền phức, nam nữ thụ thụ bất thân, chuyện hôm nay vạn nhất truyền tới tai công chúa cùng hoàng thượng, Tô Hạo mất chức là chuyện nhỏ, chỉ sợ mạng cũng khó đảm bảo, Tô gia nhân tộc thân hữu cũng bị liên lụy tới, ngươi nếu như thật sự có lòng đối với Tô Hạo, liền phải thay hắn suy ngẫm mới phải." Lời này cũng là cố ý nói cho Tiểu Kiều, một bên nghe một bên gật đầu, nhưng chưa quên đem nước mắt lau đi. Tô phu nhân thấy nàng cũng là người hiểu chuyện, không khỏi càng thêm đau lòng nàng, lắc lắc đầu, lại thở dài. Tô phu nhân lúc trước sở dĩ đồng ý để cả nhà lên phía bắc vốn là để trốn Tiểu Kiều, ngoài miệng đều nói "Tiểu Kiều tính khí không tốt, Hạo nhi cưới phải nàng sẽ cả đời thống khổ", nguyên nhân chủ yếu nhất là do Tô Hạo thân là nữ tử, hai nữ tử lại ở cùng với nhau, sao mà có thể cơ chứ, lúc đó mới không tiếc thiên sơn vạn thủy né đi, ai lại nghĩ giữa trời quang mây tạnh, một đạo thánh chỉ từ trên trời giáng xuống, đem Tô Hạo biến thành Đại Tề Phò Mã, ngươi nói kỳ không kỳ ? Aizzzz, thực sự là tạo hóa trêu người a, Tô phu nhân âm thầm cảm thán, trên mặt liền hiện lên vẻ mặt dở khóc dở cười, vảy vảy chiếc khăn, lần thứ hai thở dài, dặn dò lão mama ở bên, "Chu tiểu thư chính là thiên kim nhà Kinh Triệu Duẫn , lại là thân nhân nhà Tô gia chúng ta,các ngươi đều phải hảo hảo chiếu cố, phải coi nàng như làtiểu thư Tô gia mà chiêu đãi" Mama cùng các thị nữ tất nhiên là một tràng tiếng đáp ứng không dám thất lễ. Tô Hạo vốn dĩ không biếtthương thế tiểu Kiều làm sao, cùng Chu Lập, Chu Hành nói chuyện mới biết thương thế không nhẹ. Lúc đó Tiểu Kiều chạy về hướng Tô hạo, tâm trí Tô Hạo vốn đang chôn trong cuốn sách, trong lúc lơ đãng ngẩng đầu, chợt thấy một cô thiếu nữ giương nanh múa vuốt hô to gọi nhỏ như mãnh hổ hạ sơn chạy đến, lúc đầu còn tưởng ảo giác, cho đến khi dụi dụi con mắt nhìn lại, xác định mười phần là người sống, lập tức kinh hãi không nhỏ, bản năng ôm sách bỏ chạy. Tô Hạo càng chạy, Tiểu Kiều càng đuổi. Tiểu Kiều càng đuổi, Tô Hạo càng chạy. Một toà phò mã phủ vốn nhờ vậy mà loạn tung cả lên. Tuy rằng từ lâu đối với danh tự tiểu Kiều này như sấm bên tai, vừa còn chạy một đoạn đường không ngắn, nhưng Tô Hạo đến bây giờ vẫn chưa từng chân chính xem qua dáng vẻ Tiểu Kiều. Hơn nữatrong lòng Tô Hạo cũng không chán ghét Tiểu Kiều -nàng cho tới bây giờ vẫn không chán ghét người nào. Tô Hạo quyết định cầm một hộp đồ tráng miệng đem đến thăm Tiểu Kiều, mở ra hộp đồ tráng miệng Trường Ninh ban cho, trái chọn phải chọn, cuối cùng một viên cũng không nỡ cho Tiểu Kiều, liền đóng nắp lại, để Ngọc Cầm xuống nhà dưới cầm mấy hộp đến, chọn cái đáng yêu, mùi vị ăn cũng tốt, mỗi thứ kiếm mấy viên, đặt ở trong hộp, ôm vào trong ngực đi tới gian phòng tiểu Kiều. Tô phu nhân đi rồi, Tiểu Kiều càng thêm khóc lợi hại. Nếu như lúc trước Tô gia không có đem Tô Hạo giấu đi, không có đi lên phía Bắc, làm cho nàng sớm gặp lại Tô Hạo, kết thành phu thê, nào có ngày hôm nay mất đi Mỹ Ngọc bên cạnh ? Quả thực Tô Hạo cưới nàng còn tốt hơn nhiều là làm một Phò Mã hoàng gia xui xẻo. Vì lẽ đó Tiểu Kiều là vừa vì chính mình khổ sở, lại vì là thương tâm Tô Hạo, nước mắt không cầm được, càng khóc lớn không thể thu lại. Chu Lập, Chu Hành nghe nói Tiểu Kiều khóc mãi không ngừng, vội vã tới khuyên, nhưng là thuốc không đúng bệnh, một chút hiệu quả cũng không có. Lúc Tô Hạo bước vào gian phòng, Chu Lập cùng Chu Hành chính là đang hết đường xoay sở. "Tô lang. . . . . ." Vẫn là tiểu Kiều nhìn thấy Tô Hạo đầu tiên. Tô Hạo nghe xong xưng danh này, không khỏi khẽ cười cười. "Biểu tỷ, ta đưa món tráng miệng tới cho ngươi." Tô Hạo nói xong đem món tráng miệng đưa tới chiếc bàn trước giường, nhìn thương thế của Tiểu Kiều, nói "Ngày hôm nay là do ta không đúng, không biết là biểu tỷ đến,nhất thời sợ hãi chỉ để ý chạy, gặp phải việc này, còn để biểu tỷ bị thương, mong rằng biểu tỷ tha thứ Tô Hạo." ". . . . . ." Tiểu Kiều nhất thời nói không ra lời. Một mặt là ngắm Tô Hạo đến ngây dại, mặt khác Tô Hạo lịch sự đối đáp với nàng làm nàng không ứng phó kịp. Chính xác là không ngờ được Chu Tiểu Kiều nàng, khuê các văn chương kiệt xuất, nữ nhân kỳ tài,một đời tài nữ kiêm mỹ nữ, lại cũng có lúc nghẹn lời không nói ra được. Tô Hạo thấy nàng như vậy, nhân tiện nói, "Biểu tỷ hảo hảo dưỡng thương, ta còn có việc, sẽ không làm phiền biểu tỷ." Không chờ Tiểu Kiều phản ứng lại, hướng tới Chu Lập cùng Chu Hành cáo từ, đi ra khỏi phòng. Đến giờ tiểu Kiều mới an tâm dưỡng thương, một mặt xoa cằm trầm tư, yên ổn mới được hạ xuống. Đảo mắt lại là mấy ngày trôi qua, Trường Ninh bên kia vẫn không có một chút động tĩnh, Tô Hạo vẫn còn tốt, Tô phu nhân thì lại đứng ngồi không yên, đến tột cùng là Trường Ninh nhìn thấu kẽ hở của Tô Hạo ? Vẫn là Trường Ninh đối với chuyện phòng the có điều bất mãn ? Vẫn là làm sao? Trong lòng không khỏi suy nghĩ nhiều , ngóng trông Trường Ninh về phò mã phủ, hoặc là triệu Tô Hạo đi phủ công chúa cũng tốt. Ai biết ngày đó trông mong Trường Ninh thì không đến,vợ chồng Chu Thế An lại đến. Lúc gặp mặt hàn huyên thăm hỏi tất nhiên là khó tránh khỏi,rốt cục sau khi ngồi xuống, Chu Thế An nói, "Ta cùng phu nhân hôm nay mới vừa tới Kinh Thành, Khách điếm bên kia chưa quét tước gọn gàng ,Lập Nhi Hành nhi tiểu Kiều ba đứa ở lại quý phủ quấy rầy nhiều ngày,Thế An trong lòng thực sự băn khoăn." Tô phu nhân nói, "Biểu đệ nói gì vậy, đừng nói Chu Tô hai nhà là ruột thịt, coi như không phải ruột thịt, đều là từ Giang Nam tới, dù thế nào cũng phải hảo hảo chiếu cố." Đến lúc Chu Thế An hỏi đến Tiểu Kiều, Chu phu nhân kéo qua Tô phu nhân, trước tiên đưa mắt, sau đó nhỏ giọng hỏi, "Hai phu thê thế nào ?" "Ngươi không đề cập tới cũng còn tốt, ngươi nhắc đến a, " Tô phu nhân một bên lắc đầu, một bên xoa ngực, "Ta đây trong lòng có nhọt, thật sự là khó chịu." "Vậy rốt cuộc có chuyện gì? " "Ai. . . . . . Dăm ba câu, cũng nói không rõ." Trong lòng nàng có nỗi khổ cũng không thể nói với người khác ? Một người làm việc quá thông minh cũng chỉ có thể một mình cô quạnh . edit =.=" "Không phải ta nói, tuy rằng ta còn chưa từng thấy Tô Hạo, nhưng ta cũng đã gặp qua chân dung Tống tiểu sử , Tô Hạo đã có có thể hạ thấp được bản lĩnh của Tống tiểu sử, còn sợ không chiếm được lòng Trường Ninh công chúa ?" Chu phu nhân nói xong , liền càng ghé sát về phía Tô phu nhân, giọng nói cũng ép càng nhỏ hơn, "Ta sẽ dạy cho Tô Hạo, đem Truy Hồn nhiếp phách mị nhãn quăng mấy cái cho Trường Ninh, các loại công phu phòng the cũng truyền lại cho hắn một ít, công chúa năm nay 20 tuổi, chính là thời điểm cần chuyện này. . . . . ." Tô phu vừa nghe không khỏi đem thân thể lùi về phía sau nói, "Không được, không được, Tô Hạo tuổi còn quá nhỏ..." "Tuổi còn nhỏ sợ cái gì nhỉ? Có thể để cho công chúa vui vẻ , chỉ cần công phu làm được, không sợ công chúa không chủ động Tầm Hoan, bảo đảm ở trên giường biến Tô Hạo thành thanh niên trai tráng...phàm là đã ăn được mật ngọt, liền giống với cá nuốt mồi thơm, Điệp Luyến Hoa tâm, liền có thể có được trái tim công chúa, sao còn cần lo cái cảm tình nho nhỏ ?" Tô phu nhân nghĩ thầm, ngươi làm sao biết nỗi khổ trong lòng ta, nếu như Hạo nhi là tiểu hài tử, những câu nói này còn cần ngươi dạy ta ? nhưng Tô Hạo lại là nữ tử a, những lời này nào có thể dùng. Tác giả có lời muốn nói được rồi, tuần này phu nhân sẽ rấtyy. . . . . . 【 nhiệm vụ hôm nay cũng rốt cục gian nan hoàn thành 】 Phò Mã 16 Tuổi Tên Truyện Phò Mã Mười Sáu Tuổi - 驸马十六岁Tác giả Bình Quả Nhất Sinh Thôi - 苹果一生推Edit Tớ Tên KunTình Trạng HoànĐộ Dài 87 Chương + 5 Phiên ngoại Loại Bách Hợp + Xuyên Không + Cổ Đại + Sinh Tử + HENhân Vật chính Tô Hạo + Trường Ninh Công ChúaPhối Hợp diễn Tiểu Kiều, Huyền Tuyết cùng các nhân vật ÁnGiang Nam thế gia, có một đứa bé, tài mạo song toàn, giọng nói cùng dáng điệu đều mỹ miều, được ban hôn với băng sơn công thời ghi tên lên bảng vàng trúng Trạng Nguyên, mọi việc diễn ra tuyệt đối không theo ý nữ phò người xung quanh xuất hiện đều bằng mưu mô riêng của mình mà leo lên vũ đài chính trị, cũng chỉ như là mây gió thoáng chỉ có băng sơn công chúa bình tĩnh đùa giỡn tiểu Phò mã nhã nhặn lịch sự mới là thiên trường địa cửu, vĩnh viễn không chia giá Bình Quả Nhất Sinh Thôi Tên truyện Phò Mã Mười Sáu Tuổi - 驸马十六岁Tác giả Bình Quả Nhất Sinh Thôi - 苹果一生推Edit Tớ Tên KunTình trạng Hoàn Độ dài 87 Chương + 5 Phiên ngoại loại Bách Hợp + Xuyên Không + Cổ Đại + Sinh Tử + HE Nhân vật chính Tô Hạo + Trường Ninh Công ChúaPhối hợp diễn Tiểu Kiều, Huyền Tuyết cùng các nhân vật ánCó một cô bé ở thế gia ở Giang Nam được chỉ định sẽ làm phò mã của Trường Ninh công nói vị phò mã tương lai dáng dấp xinh đẹp, tài năng sớm lộ, giọng nói cùng vẻ ngoài đều cực là Trạng Nguyên được đề danh bảng vàng, thế nhưng mọi việc không thể xảy ra như ý định của nữ phò nhân vật khác, thậm chí là người qua đường, đều thi nhau trổ tài, cướp đoạt hào quang, nhưng suy cho cùng cũng như khói mây nhẹ lướt chỉ có băng sơn công chúa bình tĩnh đùa giỡn tiểu Phò mã nhã nhặn lịch sự mới là thiên trường địa cửu, vĩnh viễn không chia lìa.

phò mã 16 tuổi